phamhoaquynh

 

 

ĐÔI TA CHUNG BƯỚC CÕI MƠ==XA XĂM HẠNH PHÚC MỊT MỜ LÒNG ĐAU....Tặng bạn Bảo Ngọc=Đình Khoa,Minh Quang !

phamhoaquynh viết ngày 28/10/2008 | Có 5 bình luận | 248 Lượt xem


Em buồn em viết thư này

Gửi trong gió hát trời mây cuối mùa

Tóc em theo gió lưa thưa

Bao nhiêu nỗi nhớ cho vừa lòng em.

image

Bảo Ngọc-omaichuoinb

 

Chuyện tình em giấu trong đêm

Để nơi khóe mắt ướt mềm bình minh,

Xa rồi ngày đó chúng mình

Bỗng dưng anh lại nhỏ xinh hiện về !!!

 

 

tamtay.vn - photo - CHƠI... Ở NHÀ THỜ ĐÁ SAPA

Đình Khoa-luongdinhkhoa

Chạy trốn cho hết đam mê

Từ nơi vực thẳm anh về thăm em

Một thời cô gái hay quên

Giờ thành thiếu nữ khắc tên một người....

image

Minh Quang-minhquangav

 

Xin anh chớm nụ cười tươi

Xóa tan băng giá cuộc đời nơi em

Hãy nhìn và hãy ôm em

Cho nỗi đau ấy ngủ êm ngàn ngày

 

 

Hoa Quỳnh,     28.10.08  !!!

 

phamhoaquynh viết ngày 28/10/2008

THẦY CHƯA BAO GIỜ NHẬN LÀ THẦY

phamhoaquynh viết ngày 26/10/2008 | Có 5 bình luận | 193 Lượt xem


THẦY CHƯA BAO GIỜ NHẬN LÀ THẦY.20 năm qua thầy đã "nằm lớp",20 năm bên chiếc "thước tre" dài 5 mét,20 năm thân thể trải dài theo tấm phản kê ở góc nhà,như một ông Bụt giữa đời thường,thầy Nguyễn Trung Nghĩa vẫn âm thầm chèo lái con đò tri thức đưa những mầm non tương lai cập bến thành công.Thầy đã cho tôi,cho anh chị của tôi,bạn bè tôi những hành trang để bước vững ở đời.imageThầy Nghĩa đang nằm soạn giáo án bên chiếc phản làm bằng cốp pha kê ở góc nhà.Tuổi đã gần tròn "lục tuần" ,cho đến ngày hôm nay thầy vẫn miệt mài với công việc của mình,cuộc đời thầy không may mắn khi tuổi 14 thầy mắc căn bệnh lạ rồi bị "thoái hóa toàn xương" khiến thầy bại liệt nửa người.Thầy từ đó phải nghỉ học,song với lòng ham học,thầy vẫn ngày đêm đèn sách.Sau 22 năm,lúc ấy thầy Nghĩa 36 tuổi tình cờ thầy đến với công việc gõ đầu trẻ sau khi chỉ dạy cho một bạn nhỏ con nhà hàng xóm được điểm 10 ở trường.."Tiếng lành đồn xa,tiếng dữ đồn xa",rồi từ đó nhà thầy Nghĩa luôn bi bô tiếng đọc bài của những cô cậu học trò.Mọi người trong làng,trong xã từ đó gọi "chú Nghĩa,anh Nghĩa" là "thầy Nghĩa."imageThầy Nghĩa với bữa ăn của mìnhTôi cũng may mắn được thầy Nghĩa nhận là học trò,hồi đó tôi mới học lớp 4.Cùng bao đứa bạn đến nhà thầy học,thầy luôn tận tụy,chỉ dạy chu đáo và cặn kẽ dù thầy chỉ nằm một chỗ bên chiếc phản ở góc nhà.Đứa nào không chú ý,nói chuyện riêng thầy lấy chiếc "thước tre 5mét" ngay bên mình gõ ngay vào bàn,thầy nói phải chú ý học,như thế hiệu quả mới cao,lười biếng là thầy không dạy cho nữa.Cũng vì thế,Nhờ thầy Nghĩa mà tôi và lũ bạn có những con điểm cao ở trường,luôn là học sinh tiêu biểu và xuất sắc.Dịp tết đến xuân về,tôi cùng mẹ đến nhà chúc tết thầy,thầy vui và hạnh phúc lắm.Mẹ tôi đưa "phong bì" nhằm "bồi dưỡng" cho thầy,mẹ tôi còn nói :"Thầy nhận cho tôi vừa lòng,chứ không gia đình áy náy lắm!".Thầy Nghĩa tắt hẳn nụ cười,nằm bất động trả lời mẹ tôi:"Cảm ơn tấm lòng của chị,nhưng xin chị đừng làm thế.Tôi không là thầy giáo vì tôi không được đào tạo như một nhà sư phạm,xin đừng tôn tôi,gọi tôi là thầy.Tôi là người nằm liệt một chỗ,thấy việc làm có ích nên làm ,chứ tiền bạc,danh phận tôi không dám nhận.Lương tâm tôi không cho phép .Chị thông cảm,còn để tôi kèm cặp các cháu!".Tôi khi ấy tuy còn nhỏ nhưng khi nghe thầy Nghĩa nói vậy cũng ứa nước mắt.Không nhận tiền,không nhận mình là một thầy giáo,chỉ khiêm tốn nhận mình là người làm việc có ích,tấm lòng của thầy thật cao cả,rộng lớn mà cũng rất thanh cao,trong trẻo.Câu nói của thầy Nghĩa vô tình ăn sâu vào trong tâm tưởng,trí óc tôi từ đó,và nó đã theo tôi đến suốt cuộc đời.imageHai mẹ con thầy Nghĩa khi thầy không nằm lớp.Cuộc sống cứ thế trôi đi,đã 20 năm trôi qua,bao lớp người đã qua bàn tay nhào nặn của thầy Nghĩa,họ đã thành danh và khôn lớn nên người.Thầy luôn là tấm gương sáng về nghị lực,về tinh thần vươn lên trước số phận hẩm hiu,về một tấm lòng cao thượng...Người thầy giáo chưa bao giờ nhận mình là "Thầy","nằm lớp" truyền tri thức với chiếc "gậy thần" làm bằng tre suốt 20 năm qua đã mãi mãi sống trong tôi,thầy đúng như câu thơ trong "Truyện Kiều" của Nguyễn Du:"CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI."

phamhoaquynh viết ngày 26/10/2008

Blog ngày 20 tháng 10 năm 2008-CHÚC MỪNG CHỊ EM TRÊN TẦM TAY

phamhoaquynh viết ngày 20/10/2008 | Có 15 bình luận | 803 Lượt xem


 

 

KÍNH THƯA CHỊ EM TRÊN TẦM TAY!

hÔM NAY,NGÀY 20 THÁNG 10 NĂM 2008-NGÀY PHỤ NỮ VIỆT NAM.nGÀY HỘI CỦA TẤT CẢ CÁC BÀ,CÁC MẸ,CÁC CÔ,CÁC DÌ,CÁC CHỊ,CÁC EM PHỤ NỮ TRÊN TOÀN LÃNH THỔ VIỆT NAM.NHÂN DỊP NÀY,phạm hoa quỳnh XIN CÓ ĐÔI LỜI CHÚC ĐẾN TẤT CẢ LỜI CHÚC TỐT ĐẸP,VUI KHỎE,THÀNH ĐẠT VÀ TƯƠI TRẺ...

xIN CHÚC CÁC CHỊ EM TẦM TAY:

NGUYETQUE,YENKHUONG,PHUONGTT4,TIGON_15,THUNK,OMAICHUOI,

TITI_BEXINH,TUTI_TUTI,GAIHANGHEO135,H4TH4NH,LYTHUHAITHAO,LUONGGIANG,

TRANGQUE,NHATHASG,BONG1310,MEOBONG..V.V (VÀ TẤT CẢ CHỊ EM LÀ THÀNH VIÊN TRÊN TẦM TAY)

LỜI CHÚC SỨC KHỎE,MAY MẮN,VUI VẺ,HẠNH PHÚC,THÀNH CÔNG VÀ CHIẾN THẮNG....

 

PHẠM HOA QUỲNH, KÍNH THÂN CHÚC.!

 

NGHE NHẠC NHÉ.

MỌI NGƯỜI CÓ XEM ĐƯỢC KHÔNG?

phamhoaquynh viết ngày 20/10/2008

NỖI ĐAU TỪ CHIẾN TRANH

phamhoaquynh viết ngày 17/10/2008 | Có 28 bình luận | 1965 Lượt xem


Chiến tranh đã qua đi trên đất nước chúng ta hơn ba thập kỉ,nước nhà đã hoàn toàn độc lập và tự do.Song tàn dư và hậu quả  những cuộc chiến để lại thật nặng nề,đau thương...

image

Trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mĩ,hàng chục triệu con người Việt Nam đã mãi mãi nằm lại nơi sa trường,để nơi ấy "rực cháy lên màu hoa đỏ trước hoàng hôn","rực cháy lên màu hoa đỏ phía rừng xa".Những người may mắn trở về có khi nguyên vẹn,có khi phải mang bên mình những vết thương,những mất mát;có người còn mang những căn bệnh,thương tật...mà nỗi ám ảnh cho đến hàng thế kỉ sau chưa chắc đã ngớt.Chất độc màu da cam và dioxin mà quân đội Mĩ dùng trong cuộc chiến tại Việt Nam là nguyên nhân gây ra những cảnh đời,những căn bệnh...cho thế hệ tham chiến,và cả thế hệ sau của họ.

Để "đào bới" những căn cứ bí mật của quân đội Việt Nam,trong suốt những năm 60-70 của thế kỉ hai mươi,quân đội Mĩ đã rải xuống lãnh thổ Việt Nam khoảng 80 triệu lít chất độc màu da cam.Cây cối chết trơ trụi,đát đai,những dòng sông bị nhiễm độc,con người thì cũng điêu đứng,chết không xong mà sống cũng chẳng thành người.

image

Vì lẽ đó những người có trách nhiệm cùng với các nạn nhân chất độc màu da cam ở Việt Nam đã đi tìm công lí,đệ đơn lên tòa án tối cao Hoa Kì năm 2004 kiện các công ty hóa chất Mĩ đã cung cấp chất độc màu da cam (dioxin)cho quân đội Mĩ sử dụng tại Việt Nam.Hàng triệu triệu chữ kí đã được kí trong lá đơn vụ kiện,trong đó có cả những cựu binh Mĩ đã từng tham chiến tại Việt Nam.

Tiếng nói của công lí đã cất lên,tuy nhiên chưa nghiêng về những người chính nghĩa.Họ vẫn cho rằng chưa đủ chứng cớ để buộc tội các công ty hóa chất Mĩ.Chẳng biết có công lí ở cuộc đời này không nữa,khi bằng chứng là những đứa trẻ ở Việt Nam,con của các cựu binh đã từng tham  chiến  bị dị dạng,bệnh tật...Theo số liệu của Hội Chữ thập đỏ, ở VN có khoảng 150.000 trẻ em bị ảnh hưởng chất da cam, trong thời chiến có khoảng 3 triệu người bị nhiễm độc và ít nhất có 1 triệu người sức khỏe bị ảnh hưởng trầm trọng...Chẳng biết còn phải có cái bằng và chứng gì để họ công nhận cái chính đáng của nguyên đơn và cái sai trái của bị đơn

image

Tuy vậy cũng mong tất cả chúng ta đừng muộn phiền.Hành trình dẫn đến chiến thắng và thành công có bao giờ bằng phẳng và thuận lợi.Chúng ta đã chiến thắng tất cả bù lũ đế quốc và thực dân,đem lại tự do , độc lập và toàn vẹn lãnh thổ.Máu và nước mắt đã rơi trong suốt những cuộc chiến và cả khi non sông đã quy về một mối,tội ác tày trời của bè lũ cướp nước có tham vọng thôn tính thế giới còn nguyên vẹn,hẳn sẽ bị trừng phạt thích đáng.

Con người và đất nước Việt Nam từ xưa đến nay chưa từng khuất phục trước bất kì một thế lực thù địch nào.Và khi họ đã "Đoàn kết,đoàn kết,đại đoàn kết" thì ắt hẳn "Thành công,thành công,đại thành công!".Đã một thời họ quyết "đem tính mạng và  của cải" để bảo vệ thành quả của mình trước kẻ thù,thì muôn đời họ vẫn như thế.Bản chất bất khuất,quật cường,thông minh...của con người Việt Nam sẽ đánh đổ tất cả,và trên con đường đi tìm sự công bằng ,công lí của mình-những nạn nhân chất độc màu da cam Việt Nam sẽ chiến thắng.

image

Quốc hiệu của nước ta là"Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam/ Độc lập- tự do-hạnh phúc",hầu như tất cả đã trọn vẹn,chỉ còn một chút dang dở ,đó là"Hạnh phúc!".Và hạnh phúc bắt nguồn từ niềm vui,từ chiến thắng.Và chỉ buổi mai nữa thôi,có khi nào "hạnh phúc" của những con người đang mang trong mình những chất độc hóa học chết người kia trở thành hiện thực?!

Trên đời này chắc vẫn còn những con đường dẫn đến ánh sáng và ngôi nhà công lí.

Phạm Hoa Quỳnh

phamhoaquynh viết ngày 17/10/2008

MÌNH VÀ MỌI NGƯỜI TRÊN TAMTAY***Bài viết "Kỉ niệm về tamtay.vn" của Phạm Quỳnh Hoa**

phamhoaquynh viết ngày 03/10/2008 | Có 110 bình luận | 1270 Lượt xem


Viết gì được nhỉ?Sống ở đâu,làm gì...ai chẳng có những kỉ niệm vui buồn.Chỉ một nụ cười,một ánh mắt,một câu nói...cũng trở thành kỉ niệm khó quên.Lâu rồi không đăng entry trong ngôi nhà tamtay rộng lớn cũng thấy buồn,thấy nhớ dù đêm nào cũng ghé qua "nhà" để thăm nom cửa nhả,bạn bè...Hôm nay,về thăm nhà thấy cô bạn LUONGGIANG để lại lưu bút có cuộc thi viết về "Kỉ niệm tamtay",lòng lại bồn chồn,rạo rực...Thật ra trong mình cũng đã muốn viét một entry về kỉ niệm với ngôi nhà tamtay,song bận quá nên chưa có thời gian viết được.Hôm nay có cuộc thi này,vội gõ mấy chữ gọi là ủng hộ cuộc thi,còn chuyện "giật giải cuốn NHÁP" không dám mơ tới,vì ngôi nhà tamtay hiện tại có những hơn 250.000 blogger cơ mà,mình chỉ là một hạt cát trong sa mạc bao la đó thôi.Kỉ niệm vè tamtay à?Nhiều lắm,kể sao hết cho được.Mình có nhiều kỉ niệm đẹp,vui và cũng có khi là buồn.Chỉ có một kỉ niệm nho nhỏ cùng chia sẻ với bà con,cô bác...Hi vọng mọi người cùng bắt tay vào cuộc thi cùng mình nhé...!!!...Mình có rất nhiều bạn bè trên tamtay,mình vui lắm nhé,mình có thể chia sẻ cho nhau niềm vui và nỗi buồn,cả nụ cười và nước mắt.Lần đầu tiên đặt chân đến với ngôi nhà lớn này,mình bở ngỡ và khờ khạo lắm.Thế rồi có một hôm mình vào tamtay,ấn vào "Nhà tôi" thấy có 3 cái ciao của dinhkhoa,yenkhuong,lythuhaithao:"Bạn khỏe không?"ừ,sao mà vui đến thế.Chưa từng gặp mặt nhau,nói chuyện cùng nhau..ấy vậy mà họ-những con người thật mà ảo lại quan tâm và hỏi han tình hình của mình.Không vui sao được.Rồi mình lại đưa chuột về phía "Lưu bút",hàng chục lời nhắn để lại :"Tuần mới vui vẻ nhé!,Chúc vui!,Gặp nhiều may mắn nhé....v.v..".Rồi mình vào ngôi nhà của họ,cũng để lại ciao và lưu bút,thế rồi mò mẫm vào yahoo chát chít với nhau,thành bạn thân,tri kỉ giữa bộn bề cuộc sống.Mỗi khi mình buồn,vào tamtay viết blog nói lên tâm sự,mình được các bạn chia sẻ,sớt chia...Có nhiều lần lại còn được những blogger nổi bật add nick nói chuyện và tán gẫu,như Đình Khoa,Hải Thảo,Yên Khương,THANHTRUNG_LE93,titi_bexinh...Rồi cũng từ blog,mình biết thêm nhiều hoàn cảnh sống của bạn bè,như omaichuoinb-một cô giáo dạy toán,mẹ là bác sĩ nhưng lại thiếu vắng người cha hơn cả chục năm nay.Còn Hải Thảo,chị bị bệnh ung thư nhưng vẫn rạng rỡ nụ cười,viết những blog "Đình đám" khiến cả bàn dân thiên hạ phải thảng thốt,cười lăn lê bò toài.Có lần mình nhớ bố quá vì bố đã bỏ nhà đi hơn 5 năm nay,mình viết blog "GỬI BỐ THƯƠNG YÊU",ngay lập tức có các bạn tìm đến sẻ chia nỗi buồn.Các bạn com ment với những lời khuyên chân thành,ví như:"minhthusg
Viết lúc 21:01:45 ngày 01/08/2008
BỐ AI?

thành thật chia buồn với PHẠM HOA QUỲNH qua bài này .hy vọng bố sẽ trở lại tổ ấm của gia đình.

-có lẽ bố có lý do nào đó không thể làm khác được .sự ra đi như vậy phải có sức chị đựng khác người.

nếu có thể Phạm hoa Quỳnh cho chú hiểu thêm nhé."
Chú Minh Thu (minhthusg)"
dinhkhoa

Viết lúc 21:24:14 ngày 21/07/2008
Mặt trời mỗi ngày vẫn đến

Thắp sáng trong nhau những tình đời

Kìa lá ơi...

Đừng than lời ai oán!"
Đình Khoa (dinhkhoa)"omaichuoinb

Viết lúc 21:36:30 ngày 21/07/2008
"ui hoa quynh the la sao " Bảo Ngọc (omaichuoinb) Những bình luận ấy làm mình vơi đi bao nỗi buồn,quên đi nỗi đau mà cố gắng bước tiếp ở đời...Từ đó mình yêu tamtay.vn hơn bao giờ hết.Có lần mình được đọc những lời tâm sự chân thành của omaichuoinb qua entry "CON GÁI VIẾT CHO MẸ-MẸ ƠI MẸ LÀ SỐ MỘT",viết về nỗi lòng của con gái dành cho mẹ,đầy yêu thương ,tình cảm bao la...Cũng một ngày mình hiểu được cái ngổn ngang,suy nghĩ về tương lai qua entry của dinhkhoa :"HOÀI NIỆM VỀ MỘT ĐÌNH KHOA ĐÃ QUA VÀ MỘT ĐÌNH KHOA TUỔI 24".Tâm sự chân thành và đầy cảm xúc,nó làm cho mình có thêm cái nhìn mới về trăn trở của mọi người mà Đình Khoa là nói riêng.Rồi cũng một ngày mình có thêm những người bạn mới có khi đáng tuổi cha chú của mình như chú Minh Thu,chị Minh Nguyệt (trangque)...cùng qua diễn đàn blog chia sẻ cùng nhau những vần thơ,câu hát...********************Đó chỉ là những kỉ niệm nho nhỏ mà mình mới nói qua loa,còn nhiều kỉ niệm vui cùng bạn bè lắm,như với gaihangheo135,phuongtt4,h4th4nh,tigon_15,SUNNY,MEOBONG,bong1310,THANHTRUNG-_LE93,yenkhuong,huuvi,thunk...Qua nhiều kỉ niệm khiến mình thêm yêu ngôi nhà này.Là một blogger trong tamtay,hẳn các bạn cũng đã có rất nhiều kỉ niệm,vậy các bạn còn chần chừ gì nữa mà không cùng mình và bạn bè chia sẻ cùng nhau,để có thêm nụ cười và niềm vui từ cuộc sống...Lần sau mình sẽ kể cho các bạn về kỉ niệm "ÁO TẦM TAY!",đừng ai nói mình có ý "chộp" cuốn tiểu thuyết "NHÁP" nhé,vì mình biết còn có nhiều bạn có kỉ niệm hay hơn mình.Chúc các bạn viết thật hay,thật trung thực và xúc động để có trong tay cuốn tiểu thuyết đang rất hot trên các giá sách ấy nhé...Phạm Hoa Quỳnhemail:phamhoaquynh@gmail.comCông ti USPC,ĐƯỜNG SỐ 3,KCN ĐỒNG AN,THUẬN AN,BÌNH DƯƠNG. 

phamhoaquynh viết ngày 03/10/2008