phamhoaquynh

 

 

CÓ NHỮNG PHÚT GIÂY..NGÀY HÔM QUA...!

phamhoaquynh viết ngày 20/01/2009 | Có 1 bình luận | 559 Lượt xem


Trong cuộc sống, có những phút giây của ngày hôm qua, bạn muốn rời thật nhanh khỏi mái trường cấp ba, quên đi những kỳ thi trọng đại đang chờ bạn ở phía trước, quên đi những lời la mắng của thầy cô mỗi khi chúng ta làm chưa tốt “nhiệm vụ” của mình.
Có những phút giây của ngày hôm qua, bạn cảm thấy lạc lõng giữa đám bạn bè của mình. Bạn cảm thấy như tất cả mọi người đều trở nên quay lưng lại với bạn, một cảm giác trống trải và xa lạ... tưởng chừng như mình không có bất cứ một người bạn nào. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay, bạn nhận ra rằng họ luôn quan tâm, che chở và làm cho bạn ấm lòng hơn. Chỉ có điều, phút giây của ngày hôm qua, bạn chưa nhận ra đó thôi!

image

Có những giây phút của ngày hôm qua, bạn thấy chán sự che chở của cha mẹ. Bạn muốn tự lập, muốn trở thành một "người lớn" theo đúng nghĩa - điều mà cha mẹ bạn không bao giờ nghĩ tới. Nhưng có những giây phút của ngày hôm nay, khi bạn thất bại, vấp ngã, bị tổn thương - lúc ấy bạn chợt nhận ra rằng nơi mình muốn “đến” nhất đó chính là nhà của mình - nơi ấy sẽ có những lời hỏi han ấm áp, là nơi xoá đi tất cả những vết thương lòng, và là nơi bạn mãi mãi có thể tin tưởng để gửi gắm những sẻ chia.
image Có những phút giây của ngày hôm qua, bạn cảm mến một ai đó. Và tưởng chừng như cả thế giới này không ai xoay chuyển được bạn. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay, bạn cảm thấy thật buồn cười về tình cảm của mình ở những phút giây của ngày hôm qua, phải chăng đó chỉ là sự "ngộ nhận" bồng bột nhất thời của tuổi mới lớn!?

Có những giây phút của ngày hôm qua, bạn đã khóc, đã buồn, đã gần như tuyệt vọng và mất lòng tin ở một ai đó. Bạn tự nhủ với lòng mình rằng sẽ không bao giờ tin bất cứ ai nữa. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay, bạn cảm nhận rằng đang có ai đó để bạn có thể gửi gắm lòng tin thì...Tại sao lại không nhỉ!?
image

Có những phút giây của ngày hôm qua, bạn chán chường, mất tự tin vào bản thân vì một thất bại nào đó. Bạn không muốn bất cứ ai biết hay nhắc đến thất bại của bạn. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay, bạn chợt nhận ra rằng phải chấp nhận về thất bại của mình. Vì bạn đã hiểu cái nguy hiểm nhất không phải là thất bại của bạn, mà đó chính là sự "không dám thừa nhận mình đã thất bại" !

Có những phút giây của ngày hôm qua, bạn đã đắm chìm trong ký ức của ngày hôm qua - hôm qua - hôm qua... xa xôi...Tưởng chừng rằng bạn sẽ sống mãi với nó. Nhưng có những phút giây của ngày hôm nay, bạn chợt hiểu ra rằng những phút giây của ngày hôm nay đây mới chính là khoảnh khắc đang lấn chiếm một phần nào đó tiềm thức của bạn.
Vì thế, biết qúy trọng lấy thời gian bởi lẽ, Ngày Hôm Qua là quá khứ chỉ có Ngày Hôm Nay là hiện tại - là món quà, là ngày có thể thay đổi được tương lai của chính chúng ta mà thôi…image

phamhoaquynh viết ngày 20/01/2009

CAFE CUỐI NĂM...CHO EM,CHO TÔI...!

phamhoaquynh viết ngày 18/01/2009 | Có 11 bình luận | 364 Lượt xem


Buổi sáng cuối năm mưa bay lất phất trời se lạnh, tôi lại tìm đến quán cà phê quen thuộc, ngồi một mình, suy nghĩ miên man. Nghĩ xem năm qua mình đã làm được những gì và đặt ra mục tiêu cho năm mới. Những đêm giao thừa kéo nhau cả bầy, cả lũ về quán cà phê này, ngồi "trầm" ở đây đợi đến gần 12 giờ khuya mới về đã trở thành dĩ vãng xa xưa.

Giờ mỗi đứa đã già đi, đã có những lo toan, công việc bận rộn riêng. Và càng ngày tôi càng thích ngồi một mình trong quán. Tìm một chỗ khuất trong góc, tôi như trở về cõi riêng của mình. Quán cà phê sát bên mặt đường, cửa kính chắn ngang, máy lạnh mát dịu, cuộc sống bên ngoài như gần như xa vì âm thanh xô bờ không thấm vào trong này, tôi nhìn cảnh vật bên ngoài như bằng một con mắt khác.

Theo từng giọt cà phê chậm chạp rơi xuống ly, từng giọt, từng giọt đậm đặc, cuộc sống, sinh hoạt của thành phố dường như chậm lại, xe cộ, người đi như từ từ trôi qua, trôi qua, thật yên ả, nhẹ nhàng...

image

Trong cuộc sống bộn bề, thực tình có được một khoảng trống, một chút thời gian yên bình đã là quý. Vì vậy ít khi nào tôi bỏ lỡ cơ hội khi có thời gian rãnh rỗi, tôi sẽ lang thang hết thời gian rãnh rỗi này.

 

Cũng giống như sáng hôm nay, tôi đã thu xếp, dọn dẹp hết mọi công việc, rồi tìm ra quán cà phê quen thuộc này để được yên tĩnh một mình, tìm một buổi sáng "yên bình" quý hiếm cho riêng mình.

 

Bạn bè có khi thắc mắc sao tôi cứ hay ngồi quán một mình, uống cà phê cũng cần có bạn tán chuyện "chuyện người chuyện ta, chuyện trên trời dưới đất" chứ! Họ không biết là khi ngồi cà phê một mình, chính là lúc tôi sống đủ đầy nhất cuộc sống riêng. Bởi khi nâng ly cà phê thơm lừng hớp từng ngụm nhỏ, khi cảm nhận cái mùi vị đăng đắng, ngọt ngọt trên đầu lưỡi, tôi sống lại từng phút với bạn bè yêu dấu cũ. Từng khuôn mặt thân quen cứ hiện ra, từng kỷ niệm lại được khơi dậy và đôi khi tôi tủm tỉm cười như một thời trẻ thơ vẫn còn quẩn quanh đâu đó. Những phút giây ấy trong lòng như được an ủi, vỗ về, như một cái chạm tay, phớt nhẹ của một đứa bạn cũ vừa trở về sau thời gian dài vắng bóng, như có một tiếng cười khe khẻ vang lên thật ấm áp trong một góc phòng nào đó khiến con tim lại rộn ràng, nóng bỏng...

Buổi sáng hôm nay, ngồi quán cà phê một mình, tôi đã sống đầy ắp với niềm nhớ thương, nuối tiếc một đời và cảm thấy thư thái nhẹ nhõm trong lòng. Như cô bạn của tôi từng nói "Miễn sao trong lòng mình còn một khoảng trời mở, một cánh cửa mở là sống được". Sáng hôm nay tôi đã tìm về cánh cửa mở ấy, khoảng trời xanh ấy. Và tôi rất muốn trao tặng cô bạn của tôi đã về quê ăn tết những dòng chữ này . Như thế cô bạn của tôi sẽ biết rằng trong mỗi giọt cà phê rơi xuống hôm nay có giọt dành cho cô ấy, một tri kỷ cà phê như tôi. Vậy là đã đủ.

phamhoaquynh viết ngày 18/01/2009

EM VỀ...BỖNG NHỚ VÀ THƯƠNG...(EN TRY GỬI 1 NICK NAME TẦM TAY)---ENTRY CUỐI TRONG NĂM 2008 ÂM LỊCH.

phamhoaquynh viết ngày 16/01/2009 | Có 24 bình luận | 857 Lượt xem


 

 image

Thế đó,đã rất lâu rồi ta lại mới thấy mình nhớ một người con gái...

Hôm qua lang thang phố để hòa vào dòng người,kiếm tìm ít niềm vui,để đỡ cô đơn khi tết đến -xuân về.Bỗng dưng từ trong quán cafe ven đường vang lên bài hát "HÃY VỀ ĐÂY BÊN ANH",tự dưng lại nhớ đến em,người ta chưa từng gặp mặt,chưa một lần được cùng nhau sớt chia vui buồn c/s trực tiếp ngoài đời.

Ta và em ,những con người thực vô tình lang thang vào cái chốn ảo này,từ cầu nối tamtay.vn mà quen biết nhau,coi nhau là bạn,là anh em...sự sống vẫn hay như thế,đưa đẩy những số phận từ khắp ngả biết đến nhau và gieo nên niềm thương,nỗi nhớ.

Từ cái chốn vô hình mà thực chất này,ta và em gặp nhau.Chỉ là trò chuyện qua mạng,ngày ngày vẫn tán gẫu những chuyện vui buồn,có khi là cả những tâm sự,thế mà lại thêm quý mến nhau hơn.Có lần ta thấy em như đã khóc khi nói về bố mình,một tâm trạng,một suy nhĩ rất ưu tư...Ta lại càng thấy em gần gũi và đáng trân trọng hơn.em vẫn hay oán trách bản thân mình,cho rằng mình thế này thế khác,không xứng đáng với sự nuôi dưỡng của bố mẹ,nhưng mỗi lần tiếp xúc với em,ta thấy em vẫn ngày đêm cố gắng.

Chẳng biết vì sao ta lại có suy nghĩ về em như lúc này,dường như em đã chiếm một phần suy nghĩ của ta,mà chỉ mới tối qua ta mới hiểu,rằng em đã trở thành nỗi nhớ,chút thương thầm bấy lâu...Có lẽ khi đọc được những dòng tâm sự thật lòng này của ta,em sẽ giận ta lắm,có thể sẽ coi ta như người xa lạ,nhưng ta thà nói ra ái nỗi nhớ,cái luư luyến ta đang phải đối mặt còn hơn ấp ủ trong lòng.Và ta mong,em không giận ta nhé...!?

Từ lâu rồi ta chưa dành cho ai một nỗi như như cái nhớ ta dành cho em bây giờ,cũng từ đây ta đã hiểu,ta đã thương em,mà thương ở đây chẳng phải là thương hại.Ta không có lời nào để bình phẩm về em,chỉ thấy em lúc naỳ rất cần thiết nếu ở bên ta.Ta cũng không phải là chọn lựa,ta hiểu rằng,người ta cần đã đến LÀ EM!

Em nói 4h chiều ngày 16 /1/09 em sẽ về quê ăn tết với gia đình,lòng ta bỗng dưng chùng xuống,nao nao,ngơ ngác như phải cách xa một điều gì đó.Rồi trong đầu suy nghĩ,LIỆU EM VỀ CÓ QUAY LẠI ĐÂY NỮA KHÔNG?CÓ CÒN NHỚ TA VÀ NHỮNG LẦN TRÒ CHUYỆN QUA MẠNG NỮA KHÔNG?v.v...

Có thể em sẽ về và không bao giờ quay lại trốn này nữa,em sẽ đi học nghề và từng bước đi lên.Nếu như thế ta cũng mừng và vui thay cho em,song nỗi buồn có lẽ đối với ta sẽ lớn hơn gấp bội.Cũng chẳng hiểu vì sao ta như thế,chỉ biết rằng nếu em không trở lại,ta sẽ nhớ rất nhiều.!

Ta không biết đó có phải tình yêu ta dành cho em không nữa,nhưng ta hiểu là ta rất muốn có em bên cạnh,không phải một ngày mà mãi mãi.Tình yêu xuất phát từ đâu ta không hay,nhưng ta biết nếu chân thành và thật lòng thương cảm,tình yêu sẽ đến.Và những gì ta viết cho em hôm nay đều xuất phát từ tấm chân tình và sự thành thực...!

Ta không thể đến tiễn em về quê vui tết được,nhưng chiếc xe đưa em về quê bắt đầu lăn bánh,trái tim ta sẽ đến đó,tay ta sẽ vẫy chào,miệng ta cười và sẽ chào tạm biệt em.Ta sẽ chạy theo chiếc xe đó khi nào ta không còn đủ sức chạy theo nữa,để cố nhìn kĩ gương mặt,một ánh mắt thương quen để giữ lại nơi đáy lòng mình.Chỉ có thế lòng ta mới bình yên được.

em có giận ta không?em có oán trách ta không?ừ nếu em muốn,nếu em giận làm em vui,làm em thoải mái,thì xin em cứ giận,ta chỉ có một nỗi lòng như thế gửi đến em.

Mai em về,cho ta gửi theo những nỗi nhớ,những  tình cảm bình dị đủ em ấm áp mùa ngoài miền Bắc.Cho ta được ở gần em những khi gió lạnh,được che chở em mỗi khi em cảm thấy cô đơn,thiếu vắng.

Mai em về,gửi theo em  những câu chúc tới gia đình,người thân,lời chúc ngày xuân vui tươi,hạnh phúc và thành đạt.

MAI EM VỀ VỚI TÔI ĐÃ TRỞ THÀNH NỖI NHỚ...!

 

Mai em về có nhớ đến ANH

Một hình hài chưa bao giờ phải NHỚ

Chưa một lần trong trái tim EM.

Mai em về anh gửi theo lời CHÚC

CHO THƯƠNG YÊU NGƯỜI ẤY LÀ EM

Giữa cuộc đời rạng rỡ những niềm VUI...!

PHẠM HOA QUỲNH 16.1.2009

phamhoaquynh viết ngày 16/01/2009