phamhoaquynh

 

 

Tình Online - KỂ VỀ CÔ GÁI MANG TÊN BẢO NGỌC- (HẬU "TÌNH ONLINE")

phamhoaquynh viết ngày 25/08/2009 | Có 19 bình luận | 1107 Lượt xem


TÌNH ONLINE – KỂ VỀ MỘT CÔ GÁI MANG TÊN BẢO NGỌC **Entry số 2** 


Omaichuoinb là nickname trên tamtay của Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc.Bảo Ngọc sinh ngày 14-2-1984,bạn sinh ra và lớn lên ở cố đô xưa Ninh Bình,và hiện tại bạn đang là giáo viên THPT ở huyện Kim Sơn-Ninh Bình.Mình và Bảo Ngọc biết nhau qua mạng tamtay.vn từ độ tháng 7 năm 2008,từ đó đến nay hai chúng mình luôn là “cặp bài trùng” ăn ý.Có lẽ vì thế mà những tâm tư tình cảm của hai người luôn có sự đồng cảm,luôn có sự sẻ chia và thấu hiểu.Và mỗi lần tiếp xúc qua mạng với Bảo Ngọc,mình càng thêm yêu quý bạn nhiều hơn không hẳn vì bạn là một cô gái xinh xắn,vui tươi mà còn vì những tâm sự hết sức chân thành và xúc động của bạn.Trong cuộc thi “Tình Online” mình xin được khắc họa đôi nét về Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc gửi đến bạn bè trên tamtay.vn.

image
 

1-Bảo Ngọc và sở thích:

Khi được hỏi Bảo Ngọc có sở thích gì,bạn đã không ngập ngừng trả lời mình: “Tớ thích nghe nhạc không lời lúc đêm khuya,vì những bản nhạc không lời về khuya rất sâu lắng và êm ái khiến cho tớ cảm thấy dễ chịu và thoải mái hơn sau một ngày làm việc mệt mỏi.Ngoài ra tớ cũng thích đọc truyện,nhất là truyện tranh “Thám tử lừng danh Conan”,truyện có kết cấu rất hay và logic,bất ngờ và hồi hộp đến phút cuối cùng…Ngoài ra tớ còn thích xem truyền hình,nhất là kênh VTV2,kênh khoa học và đời sống luôn cho mình những kiến thức,từ đó mình bồi dưỡng kĩ năng trong công việc cũng như trong cuộc sống hằng ngày.”

2-Câu chuyện về tuổi thơ đầy xúc động:

Có lẽ ít ai biết Bảo Ngọc-cô gái xinh xắn và rất duyên dáng,có nghề nghiệp ổn định như bây giờ lại có một tuổi thơ “như câu chuyện cổ tích”.Có lần trò chuyện qua Yahoo Massager,Bảo Ngọc đã tâm sự với mình về tuổi thơ của bạn : “Tuổi thơ của mình buồn lắm.Khi tớ còn nhỏ,bố đã bỏ mẹ và hai chị em để đi theo một người đàn bà khác.Lên 8 tuổi Ngọc đã làm công việc của một người lớn,cụ thể là một người mẹ.Ngọc coi mình như là mẹ của em trai vậy vì mẹ mình phải đi làm xa,nhà lại nghèo nên càng khổ cực.Hằng ngày mẹ mình phải đi hàng chục cây số đến nơi làm việc bằng chiếc xe đạp cũ kĩ,vì thương mẹ nên mình phải hoàn tất công việc trong gia đình.Thiếu thốn tình cảm và sự chở che của một người cha,mình cũng thấy buồn và tủi hổ với bạn bè,nhưng càng nghĩ đến mẹ và hoàn cảnh gia đình mà mình phải cố gắng vươn lên.Cuối cùng những ngày tháng buồn nhất nhưng đáng nhớ nhất trong cuộc đời mình đã trôi qua,và mình đã làm được điều mình mong muốn,đó là thi đỗ Đại học và hiện nay đã có việc làm ổn định.”

3-Con đường tình duyên :

Dù được sinh ra trong ngày lễ tình nhân 14 tháng 2 nhưng tình yêu đôi lứa của Bảo Ngọc không ngọt ngào như những thanh So-co-la trong ngày bạn chào đời.Đúng là nhìn vẻ bề ngoài của Bảo Ngọc thì có lẽ chẳng ai biết được bạn lại rất lận đận và long đong trên con đường tình.Mình luôn muốn sống vô tư và vui vẻ như những người con gái khác,nhưng nghĩ về tất cả mình lại không thể.Có nhiều khi mình muốn tâm sự với những người thân,người bạn tốt như Quỳnh,song đôi khi người ta lại tỏ ra lạnh lùng khiến mình càng thêm buồn.Nhiều lúc mình muốn nói chuyện này với anh ấy(Là một blogger nổi bật trên tamtay.vn),biết anh ban ngày lúc nào cũng online nhưng không dám chào hỏi vì sợ làm phiền anh.Tối đến cũng biết anh trên mạng,chào hỏi anh xong thì anh nhắn lại là “Hj,chào em!Chúc em ngủ ngon!”rồi anh không hồi âm lại nữa.Những lúc như thế mình buồn lắm,mình muốn nói,tâm sự với anh để nhận được sự chia sẻ từ anh và cho anh biết lý do vì sao mình lại không thể đến với anh,nhưng dường như anh không muốn nghe mình nói.Có phải mình có lỗi với anh ấy nên anh ấy hành động với mình như thế không Quỳnh?Có phải khi tình cảm anh dành cho mình,mình không đón nhận thì ngay cả một tình bạn cũng chấm hết,có phải thế không Quỳnh?...Trong tình yêu giữa người mình yêu bây giờ và anh ấy,mình không phải lựa chọn,ai mình cũng đều yêu quý nhưng mình chỉ có một trái tim,một tình yêu và một tâm hồn nên tình yêu cũng chỉ dành đến cho một người.Giá mình có hai trái tim,hai tâm hồn thì tốt biết mấy,mình sẽ không làm ai phải buồn,nhưng thật tiếc mình không làm khác được.Dù không đến được với anh ấy nhưng mình luôn mong anh ấy vui,mình vẫn muốn anh vô tư và vui vẻ với mình như những ngày đầu.Mình nói thật,có nhiều lúc về khuya,mình cũng thấy nhớ anh ấy.Nhưng có lẽ đó là nỗi nhớ khác với nỗi nhớ tới người mình yêu.song anh ấy luôn là một người anh-một người bạn tốt mà Bảo Ngọc  tôn trọng và đáng kính…!” Đó là những dòng chữ mà Bảo Ngọc đã tâm sự với mình trong một lần trên mạng.Khi Bảo Ngọc nói đến đây,mình thêm yêu quý cô bạn hơn bao giờ hết,chưa hẳn vì những tâm sự chân thành về tình duyên mà về một tâm hồn,một con người đẹp về tất cả.Dám chấp nhận,vấp ngã rồi đứng lên đương đầu với thử thách,rồi lần lượt vượt qua,không quên dành tình yêu thương cho người thân,bạn bè-đó là tất cả những gì Bảo Ngọc đã và đang có.Đó còn là một con người giàu tình cảm,trắc trở trong nhân duyên nhưng vẫn khát khao,ước mơ hạnh phúc. 

4-Bình dị những ước mơ nhưng cao quý:

Chưa bằng lòng với vị trí mình đang có trong xã hội(là một giáo viên dạy Toán cấp THPT),Bảo Ngọc đã bày tỏ với mình về những ước mơ và dự định trong thời gian sắp tới : “Mình sẽ tham gia thêm một khóa học nữa,nghĩa là mình sẽ học lên Cao học.Sau khi học xong thì có lẽ mình sẽ nghĩ đến chuyện gia đình,có thể mình sẽ cưới người đàn ông mình yêu quý nhất,rồi sau đó sinh “một thằng cún con”cho vui cửa vui nhà.Như thế có lẽ mình sẽ thấy đỡ vất vả hơn bây giờ.!”Đó là những dự định và ước mơ trong tương lai của Bảo Ngọc,và chúng ta cùng chờ đợi,hy vọng và chúc Bảo Ngọc đạt được những dự định và ước mơ ấy.  “Tình Online” đâu chỉ có tình yêu đôi lứa.Cuộc sống trên thế giới ảo cũng đầy màu sắc,có đủ hình thái,đủ loại hình,có cả những cám dỗ và thiên đường mộng mơ.Ở nơi đó,nếu những tâm hồn luôn sống chân thành,biết chia sẻ,lắng nghe và trải rộng lòng mình với tất cả,thì sẽ luôn đón nhận được những niềm vui rất thực và đầy hạnh phúc.Mình với một cô gái mang tên Bảo Ngọc trên tamtay.vn dù không là người tình của nhau,nhưng đó là một tình yêu đẹp trong một tình bạn-đó là một tình bạn mà có lẽ thứ tình yêu đôi lứa kia chưa hẳn đã sánh bằng. 

Phạm Hoa Quỳnh ,tháng 8-2009   

phamhoaquynh viết ngày 25/08/2009

KHI NÀO ANH HẾT QUÊN EM THÌ EM CŨNG HẾT QUÊN ANH ***Tình Online**-Entry số 1

phamhoaquynh viết ngày 21/08/2009 | Có 28 bình luận | 1649 Lượt xem


“…Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu?

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau?” 

Đó là những vần thơ rất trữ tình và lãng mạn của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh trong bài thơ “Sóng”.Tình yêu đôi lứa là sự kì diệu mà cuộc sống đã và đang đem lại cho chúng ta,đó là những xúc cảm ngọt ngào , bỏng cháy và  khát khao.Và sống trong kỉ nguyên mà sự phát triển vượt bậc về công nghệ thông tin cũng đã đưa những trái tim,những tâm hồn xa lạ đến gần nhau hơn,giao thoa và kết hợp một cách hài hòa,từ đó người ta gọi là “Tình Online” hay còn gọi là “tình yêu qua mạng”…  


Ừ ! Tình yêu là thứ tình cảm sâu lắng và cao quý nhất trong tâm hồn mỗi con người,vì thế nó cũng phải được gửi gắm tới một tâm hồn đồng điệu và đáng tin cậy.Anh và em cũng như thế,dù chúng ta chỉ biết mặt nhau qua màn hình vi tính,qua giọng nói và qua những lần tâm sự qua mạng,nhưng đâu phải vì thế mà tình yêu không bền vững và phát triển,đơm hoa và kết trái.Đến hôm nay,cuộc tình “không biên giới” của anh và em đã kéo dài được gần 1 năm-1 năm chưa dài nhưng cũng đủ cho anh và em cảm thấy hạnh phúc hơn trong mỗi ngày mới.

image

 

Đó là một ngày cuối tháng 10-2008,có lẽ em là người bắt chuyện anh trước tiên khi màn hình vi tính của anh hiện lên 1 nickname vô cùng lạ lẫm mang tên “nu_tuongcuop” với lời chào : “Hi,chào anh Hoa Quỳnh”.Là người cũng có ý thức trong giao tiếp,anh cũng vội vàng đáp lại : “Ừ,chào bạn !Xin lỗi bạn là ai?Bạn bên tamtay.vn à?”.Rồi những dòng “chát chít” tiếp theo,anh cũng biết được em là ai,sống ở đâu và đang làm gì…Từ đó ,mỗi ngày lên mạng hai chúng ta thường xuyên nói chuyện với nhau,có khi là tán gẫu chuyện đời thường,song cũng có đôi lúc cả hai tâm sự về cuộc đời và gia đình mình. 

Cho đến khi,anh vào blog của em trên mạng tamtay.vn,đọc entry: Mai Hạnh bộn bề điều giá như.”anh mới hiểu,đằng sau tính cách một người con gái vẫn hay vui đùa,nói chuyện vô tư với mình mỗi ngày,em vẫn có một cái gì đó đặc biệt,đáng để chia sẻ và yêu quý.Cũng từ đó anh cảm thấy mến em nhiều hơn,muốn chia sẻ với em nhiều hơn để em có thêm tinh thần vượt qua những khó khăn trong cuộc sống… Những ngày giáp tết nguyên đán Kỉ Sửu,dường như anh biết tình cảm của mình mỗi lúc dành cho em nhiều hơn,nhưng anh vẫn cố kìm lòng.Chỉ biết trong mỗi lần chuyện trò trên mạng,anh nói chuyện với em tình cảm hơn,dành nhiều thời gian cho em hơn những bạn bè khác,điều đó anh không thể phủ nhận.Rồi thời gian cứ thế trôi đi,mỗi lần tiếp xúc với em qua mạng thấy vui hơn,thấy thoải mái hơn,đó là sự thật…! Ngày 22-12 âm lịch,thứ 7,buổi sáng…Anh lên mạng và lại gặp em,anh hỏi:

Hoaquynh:  Bao giờ em về quê ăn tết?

Nu_tuongcuop:  Hi,ngày mai em về.

Hoaquynh:  Thật à?

Nu_tuongcuop:  Vâng,em không về có mẹ em chửi chết.Có chuyện gì không anh?

Hoaquynh:  À,anh hỏi cho biết…Nói xong rồi anh im lặng một hồi,khi ấy trong anh là một cảm giác hụt hẫng,nỗi buồn vì em nói sắp về quê khiến anh tiếc nuối một điều gì đó.Và thế rồi anh liên lạc lại với em :

Hoaquynh: Em chờ anh tý nhé,anh có món quà tặng em trên tamtay.

Nu_tuongcuop: Thế à,vâng!em chờ nè.

image

Anh quyết định sẽ nói ra điều mình đã suy nghĩ và ấp ủ những ngày vừa qua,thế là anh cặm cụi viết.Dường như xúc cảm của anh lúc ấy cũng như xúc cảm một thời khi nhà thơ Hoàng Cầm viết “Bên kia sông Đuống”,những mạch cảm xúc cứ thế tuôn trào,khiến đôi tay viết không kịp theo dòng cảm xúc.Sau 15’,thế là anh đã viết xong một entry để tặng cho em mang tựa đề “Em về bỗng nhớ và thương!”.Anh gửi dường link bài viết cho em và bảo em đọc.Em đồng ý và mất khoảng 20’ sau em hồi âm qua Yahoo Massager cho anh:

Nu_tuongcuop: Anh Quỳnh…

Hoaquynh: Sao vậy em?Em không thích à?

Nu_tuongcuop: Không phải,nhưng mà…

Hoaquynh: Nhưng mà sao em?Nếu em không thích thì anh xóa đi vậy?Đợi anh tý,anh xóa ngay.Nu_tuongcuop: Không,anh không được xóa,nếu anh mà xóa bài viết này em không bao giờ nói chuyện với anh nữa.

Hoaquynh: Nhưng mà em không thích.Vậy em có vui không?

Nu_tuongcuop: Hi,anh viết cho ai đấy chứ,có phải viết cho em đâu.Bài viết tình cảm lắm anh ạ!Hoaquynh: Uh,anh viết cho em.Vậy em nghĩ thế nào?

Nu_tuongcuop: Vậy à…

Hoaquynh: uh,anh viết cho em đấy.

Nu_tuongcuop: Anh biết không,giờ này em vừa khóc mà vừa cười nè.

Hoaquynh: Sao thế em?

Nu_tuongcuop: Em thấy vui và hạnh phúc. 

Nói chuyện đến đây,nghe em nói những lời chân thành như vậy,anh cũng cảm thấy vui và ấm áp trong cái se lạnh của đất phương Nam cuối năm.Anh và em hẹn nhau sáng mai gặp nhau ở bến xe,anh sẽ ra tiễn em về.Em đồng ý và nhận lời,cuộc trò chuyện buổi sáng hôm ấy kết thúc ở đó. Nói chuyện với em qua Ym xong,anh vội lấy chiếc xe máy đi ra shop quần áo để mua quà tặng em ngày mai em về quê ăn tết.Anh biết,tiết trời miền Bắc vào cuối năm rất lạnh,nên anh đã mua cho em một chiếc áo khoác màu đen,một chiếc áo len cao cổ màu sữa cùng một chiếc khăn quàng cổ mùa đông.Anh tin em sẽ rất vui nếu như ngày mai gặp nhau em nhận được món quà này.Anh không đóng vào hộp,mà anh sẽ đem theo nó vào buổi sáng mai,gặp em anh sẽ khoác chiếc áo ấm cho em,quàng cho em chiếc khăn lên cổ…anh nghĩ như thế sẽ làm em bất ngờ và vui hơn.Và quan trọng hơn tất cả,để em được ấm áp những ngày tháng lạnh giá nơi quê nhà,em cảm thấy bên mình luôn có sự chở che và tình cảm anh dành cho em.15h30’ cùng ngày anh lại lên mạng và gặp em,dặn dò em kĩ lưỡng: 

-Hoaquynh: Hj,Em…Nhớ sáng mai lúc nào ở nhà đi thì điện cho anh nhé.

-Nu_tuongcuop: Vâng ! Anh yên tâm,lúc nào đi em sẽ điện cho anh.Anh em mình sẽ gặp nhau mà.Ra bến xe,em sẽ điện cho anh đầu tiên

.-Hoaquynh: Uh,thế nhé.Nhớ đấy…Vậy em nhé.!

Rồi anh lại thoát khỏi thế giới ảo,chờ đợi buổi sáng mai đến thật nhanh để được gặp em,được nhìn em và nắm tay em trước khi em về quê ăn tết. Đúng 5h sáng,chuông báo thức reo.Anh tỉnh giấc và chuản bị đồ sang bến xe miền Đông –TpHCM để tiễn em.6h đúng,định chờ em gọi đến số nhà trọ,nhưng vì nóng ruột nên anh đã vội đi ngay mà không chờ em gọi đến nữa.6h35’ anh có mặt ở bến xe,và cuộc hành trình đi tìm em bắt đầu.Anh đi khắp mấy vòng bến xe nhưng nhìn mãi không thấy ai quen mặt như trong bức hình (Vì chưa gặp em ngoài đời nên anh phải in một tấm hình của em từ trên mạng ra để…).Anh cứ lang thang như thế,đi qua khu vực đỗ xe các tỉnh phía Bắc,rồi qua phòng bán vé,qua hành lang nhà chờ,qua tất cả mọi nơi trong bến xe nhưng vẫn không thấy em đâu.Hơn 3 tiếng rưỡi trôi qua,tìm em không thấy nên anh quay về hỏi chủ nhà trọ có ai điện gặp không,và họ bảo “Không”.Đến 12 giờ trưa anh quay lại bến xe khi một người bạn của em trên tamtay.vn bảo em chưa có xe về và còn ở bến xe.Anh đã rất hi vọng,nhưng rồi hơn 2 giờ đồng hồ nữa trôi qua ,anh đã “đi nát”bến xe nhưng người anh muốn gặp thì chẳng thấy đâu.Anh lại quay về trong sự hụt hẫng và đầy thất vọng…

 Hai ngày sau,anh biết em đã và đến nhà.19h20 anh gọi điện gặp em.Được nghe giọng nói của em khiến lòng anh nhẹ nhõm đi nhường nào:

-         Mai Hạnh đấy à?

-         Vâng! Anh là ai đấy ạ?

-         Anh Quỳnh mà.

-         À anh Quỳnh.Vâng ! em nghe đây.

-         Ừ,cho anh xin lỗi vì hôm em về,anh hứa qua nhưng qua không gặp được em.

-         Không sao đâu anh,anh có lỗi gì đâu,do em mà.Em có điện theo số của bạn anh nhưng báo là khóa máy,nên em cũng không gặp anh được.

-         Ừ,anh biết rồi.Thế em về có khỏe không?Chắc ngoài bắc lạnh lắm nhỉ?

-         Vâng,ngoài này lạnh lắm anh ạ!Em về khỏe và bình an cả.-         Thế à?Vậy là tốt rồi,chứ nói thật hôm bạn em bảo,4h chiều em vẫn chưa có xe về anh lo lắm,không biết em ra sao?

-         Có gì đâu anh,em lớn rồi mà.Với lại em đi cùng mấy người bạn cùng quê nữa.

-         Ừ,vậy là tốt rồi.Em về đến nhà khỏe mạnh và vui vẻ là tốt rồi…Lúc khác anh điện gặp em nhé!

-         Vâng! Em chào anh ạ !….

Từ đó,anh và em gần gũi và thân thiết với nhau hơn,cũng như tin tưởng và quý mến nhau nhiều hơn. Ngày 28 tết em ra mạng gặp anh,và có một câu nói của em đã làm anh cảm thấy vui và yên tâm hơn tất cả,đó là: “Khi nào anh hết quên em thì em cũng hết quên anh”.Anh chỉ cần có thế để lấy đó là động lực đi tiếp cuộc hành trình đầy gian lao và vất vả này,nhưng cũng thật nhiều niềm vui và cảm xúc.Cảm ơn em,người con gái anh yêu…! 

Tình yêu của anh và em được hình thành như thế,có thể anh kể ra đây có nhiều người cho rằng đó là hư cấu,nhưng đó mãi là sự thật đúng không em.Một sự thật mà nó không bao giờ có thể thay đổi,bởi lẽ nó đã trôi qua nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong tâm hồn hai chúng ta.Giờ đây tình yêu của chúng ta đã thêm bền chặt qua mỗi lần lên mạng,qua mỗi tin nhắn và cả những những lần trò chuyện qua điện thoại.Mỗi sáng thức giấc,trong chiếc điện thoại của anh luôn có tin nhắn của em: “Chúc anh ngày mới vui vẻ và nhiều niềm vui”,hay cả mỗi lúc đêm về khuya,em vẫn nhắn tin : “Anh ngủ chưa? Anh ngủ sớm giữ gìn sức khỏe nhé”.Cũng có lúc 3h sáng,em trên đường từ nhà chị gái về nhà cũng điện cho anh : “Anh Quỳnh à,anh ngủ chưa? Em đang đi trên đường này.Hì,về sớm còn đi làm việc nữa anh ạ,với lại cho đỡ nắng”.Đó là những tình cảm hết sức trong sáng,hồn nhiên và chân thành em đã và đang dành cho anh,và ngược lại.Thật hạnh phúc và ngọt ngào đúng không em..?! 

Có đôi lúc em vẫn hỏi anh rằng: “Liệu tình yêu qua mạng có thật và bền lâu không anh?”,anh cũng đã trả lời: “Tình yêu dù ở đâu,bắt đầu như thế nào,nhưng cả hai có lòng tin,thông cảm và thấu hiểu thì nó sẽ là sự thật và có kết quả tốt đẹp!”.Vì thế,em và tất cả những ai còn nghi ngờ về thứ “Tình ảo” đừng quá lo lắng.Con người thật,tấm lòng chân thành,tình cảm xuất phát từ tâm hồn dù họ có thể hiện ở phương diện nào đi chăng nữa thì đó mãi là sự thật.Ngược lại,một con người thật nhưng người ta buông những lời tình ái ngọt ngào,tình cảm dối trá,nói đúng hơn đó là lợi dụng thì dù họ có tiếp xúc qua thế giới ảo hay thế thật thì đó vẫn là cái giả dối,không bao giờ có thật.Riêng với anh,đối với em,tình cảm lứa đôi chưa bao giờ anh dám đùa cợt và giả tạo. Luôn mong em vui,hạnh phúc và tươi cười mỗi ngày hay mỗi lần gặp nhau trên mạng(và cả đời thực) là những gì anh mong muốn nhất.Bởi thế,nếu em đọc được những dòng chữ này,em hãy mỉm cười và luôn vui vẻ,cùng anh vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống,học tập và cũng như trong tình yêu nhé..! 

Phạm Hoa Quỳnh 02h10’ ngày 13-08-09

phamhoaquynh@gmail.com  

phamhoaquynh viết ngày 21/08/2009