phamhoaquynh

 

 

Nhưng thôi,phán xét nhau,moi móc và làm mất danh dự của nhau trong một ngôi nhà chung này để làm gì.Mọi chuyện rồi sẽ qua.

phamhoaquynh viết ngày 10/02/2010 | Có 10 bình luận | 114 Lượt xem


 

Đã lâu không có thời gian vào ngôi nhà tamtay ấm áp và gần gũi,nay nghỉ tết sớm có ít thời gian dỗi dãi nên lại trở về.Tầm tay ngày một thay da đổi thịt,luôn biết sáng tạo và biết cách xây dựng một ngôi nhà chung gắn kết muôn ngàn trái tim.Tầm tay là mạng ảo-tình thật,nhưng cũng hơi buồn bởi trong những cái thật lại thắp lên cái ảo.Ảo thật-thật ảo quả đúng ranh giới mong manh,như một ly nước mà nó có thể tràn ly bất cứ lúc nào.

 

Mình đã là thành viên của tamtay 2 năm nay,đã giao lưu-kết bạn với rất nhiều người,từ học sinh-sinh viên,tri thức hay cả những người bạn đáng bậc cha chú.Họ luôn là chỗ dựa tinh thần cũng như là nơi mình có thể chia sẻ những tâm tư tình cảm,để cho c/s của mình tốt đẹp hơn,hạnh phúc hơn.

 

Hôm nay vào blog tamtay đọc được mấy entry nói về thành viên omaichuoinb,ban đầu có chút ít hụt hẫng-buồn-chán;nhưng nghĩ kĩ lại,thì điều đó cũng rất bình thường.Có điều hơi tiếc cho thành viên omaichuoinb khi bạn đã và đang nhận được tình cảm,sự yêu thương của mọi người thì chính bạn lại đang làm sụp đổ và đánh mất đi tất cả.

 

Đọc ĐÂU LÀ SỰ THẬT VỀ OMAICHUOINB? Của memorytime và Tất tần tật, tuốt tuồn tuột về nhân vật OMAICHUOINB trên Tamtay.vn của dinhkhoa,cái cảm giác tức giận,hụt hẫng có lẽ đều giăng mắc trong tâm trí tất cả những ai là bạn của omaichuoinb.Với những cơ sở,những lập luận cũng như sự nhiệt tình tìm hiểu của memorytime thông qua entry về Omai,thì chắc hẳn con người thật có tên Bảo Ngọc ngoài đời hoàn toàn không có,cũng như tất cả những “sự thật” của thành viên này trên tamtay “Chưa chắc” đã là thật.Mình cảm thấy buồn,buồn bởi mình đã “rất tin” đã có một omaichuoinb với tên Bảo Ngọc như trên tamtay có thật ngoài đời.Buồn bởi mỗi lần vào Yahoo Messenger tin nhắn Offline luôn là “chuyenbuonkomuonnoi” với những câu hỏi thăm ân cần,sẻ chia và đầy tình cảm.Buồn bởi mình và omaichuoinb đã từng nói chuyện với nhau qua di động rất vui vẻ,tâm sự cho nhau nghe về c/s cũng như những trăn trở,khó khăn cũng như niềm vui và hạnh phúc của mỗi người.Buồn vì mình đã dành cho omaichuoinb rất nhiều sự quan tâm,tình cảm (May chưa là tình yêu),song có lẽ giờ đây omaichuoinb đã “lộ diện” để cho mình và tất cả mọi người cảm thấy “hối tiếc”.

 

Cho đến lúc này đây,đối chiếu những gì omai nói với mình về chuyện của omai và minhquangav với entry của memorytime (và nhiều chuyện khác),thì mình đã nhận ra tất cả.Dẫu vậy mình cũng chẳng có gì phải bận lòng,mà ngược lại,chỉ cảm thấy nickname omaichuoinb kia quả thật “đáng thương”.Như dinhkhoa đã comment trong entry của memorytime,có lẽ omaichuoinb mắc một chứng bệnh hoang tưởng,và mình cũng nghĩ như vậy bởi qua vài lần nói chuyện qua “số di động của omaichuoinb” mình cũng nghĩ có điều gì đó bất thường (Qua giọng nói mình hình dung người này ngơ ngơ lắm).Nhưng thôi,phán xét nhau,moi móc và làm mất danh dự của nhau trong một ngôi nhà chung này để làm gì.Mọi chuyện rồi sẽ qua. 

Trong cuộc thi “Tình online” do tamtay tổ chức,mình đã có giải nhờ entry “Kể về cô gái mang tên Bảo Ngọc”,mình có giải vì những tình cảm dành cho omaichuoinb đã viết ra một entry chân thành và xúc động,được rất nhiều thành viên chia sẻ và khuyến khích.Nhưng có lẽ,cái tên omaichuoinb (Bảo Ngoc) từ đây trong mình sẽ ngày một nhạt nhòa,không phải vì omaichuoinb không tốt mà vì bạn đã đâm vào lòng tin của mình-của mọi người một vết thương dù không lớn nhưng cũng đủ để họ gạt bỏ bạn ra cái xã hội ảo này.Và điều quan trọng hơn mà mình muốn nói với omaichuoinb,rằng không ai ghét bỏ bạn cả,không ai xua đuổi bạn với bất cứ lý do gì. “Nhân chi sơ tính bản thiện”,đó là tố chất của mỗi con người.Tất cả vẫn sẵn sàng bên bạn,lắng nghe những gì bạn nói và chờ mong bạn chia sẻ những vấn đề,tâm tư mà bạn đang phải đối mặt,có điều tất cả từ lúc này hãy là sự thật.Cho dù Omaichuoinb-Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc trước đây có tốt,có chân thành và vui vẻ…đến mức độ nào,nhưng bản chất của nó chỉ là con số không của sự thật thì tất cả những điều đó sẽ không bao giờ tồn tại đến hôm nay và ngày mai.

 

Nào cô bé ! hãy tự tin và mạnh dạn lên nhé !!! Tầm tay là một sân khấu lớn,nhưng không cần những vai diễn phản biện đâu.HÃY LÀ CHÍNH MÌNH NHƯNG TÂM HỒN ĐỪNG LÀ NGƯỜI KHÁC…

 

HOA QUỲNH – Bình Dương,27 tết Canh Dần. 01 h 25’.

phamhoaquynh viết ngày 10/02/2010

MÌNH VÀ MỌI NGƯỜI TRÊN TAMTAY***Bài viết "Kỉ niệm về tamtay.vn" của Phạm Quỳnh Hoa**

phamhoaquynh viết ngày 03/10/2008 | Có 110 bình luận | 1268 Lượt xem


Viết gì được nhỉ?Sống ở đâu,làm gì...ai chẳng có những kỉ niệm vui buồn.Chỉ một nụ cười,một ánh mắt,một câu nói...cũng trở thành kỉ niệm khó quên.Lâu rồi không đăng entry trong ngôi nhà tamtay rộng lớn cũng thấy buồn,thấy nhớ dù đêm nào cũng ghé qua "nhà" để thăm nom cửa nhả,bạn bè...Hôm nay,về thăm nhà thấy cô bạn LUONGGIANG để lại lưu bút có cuộc thi viết về "Kỉ niệm tamtay",lòng lại bồn chồn,rạo rực...Thật ra trong mình cũng đã muốn viét một entry về kỉ niệm với ngôi nhà tamtay,song bận quá nên chưa có thời gian viết được.Hôm nay có cuộc thi này,vội gõ mấy chữ gọi là ủng hộ cuộc thi,còn chuyện "giật giải cuốn NHÁP" không dám mơ tới,vì ngôi nhà tamtay hiện tại có những hơn 250.000 blogger cơ mà,mình chỉ là một hạt cát trong sa mạc bao la đó thôi.Kỉ niệm vè tamtay à?Nhiều lắm,kể sao hết cho được.Mình có nhiều kỉ niệm đẹp,vui và cũng có khi là buồn.Chỉ có một kỉ niệm nho nhỏ cùng chia sẻ với bà con,cô bác...Hi vọng mọi người cùng bắt tay vào cuộc thi cùng mình nhé...!!!...Mình có rất nhiều bạn bè trên tamtay,mình vui lắm nhé,mình có thể chia sẻ cho nhau niềm vui và nỗi buồn,cả nụ cười và nước mắt.Lần đầu tiên đặt chân đến với ngôi nhà lớn này,mình bở ngỡ và khờ khạo lắm.Thế rồi có một hôm mình vào tamtay,ấn vào "Nhà tôi" thấy có 3 cái ciao của dinhkhoa,yenkhuong,lythuhaithao:"Bạn khỏe không?"ừ,sao mà vui đến thế.Chưa từng gặp mặt nhau,nói chuyện cùng nhau..ấy vậy mà họ-những con người thật mà ảo lại quan tâm và hỏi han tình hình của mình.Không vui sao được.Rồi mình lại đưa chuột về phía "Lưu bút",hàng chục lời nhắn để lại :"Tuần mới vui vẻ nhé!,Chúc vui!,Gặp nhiều may mắn nhé....v.v..".Rồi mình vào ngôi nhà của họ,cũng để lại ciao và lưu bút,thế rồi mò mẫm vào yahoo chát chít với nhau,thành bạn thân,tri kỉ giữa bộn bề cuộc sống.Mỗi khi mình buồn,vào tamtay viết blog nói lên tâm sự,mình được các bạn chia sẻ,sớt chia...Có nhiều lần lại còn được những blogger nổi bật add nick nói chuyện và tán gẫu,như Đình Khoa,Hải Thảo,Yên Khương,THANHTRUNG_LE93,titi_bexinh...Rồi cũng từ blog,mình biết thêm nhiều hoàn cảnh sống của bạn bè,như omaichuoinb-một cô giáo dạy toán,mẹ là bác sĩ nhưng lại thiếu vắng người cha hơn cả chục năm nay.Còn Hải Thảo,chị bị bệnh ung thư nhưng vẫn rạng rỡ nụ cười,viết những blog "Đình đám" khiến cả bàn dân thiên hạ phải thảng thốt,cười lăn lê bò toài.Có lần mình nhớ bố quá vì bố đã bỏ nhà đi hơn 5 năm nay,mình viết blog "GỬI BỐ THƯƠNG YÊU",ngay lập tức có các bạn tìm đến sẻ chia nỗi buồn.Các bạn com ment với những lời khuyên chân thành,ví như:"minhthusg
Viết lúc 21:01:45 ngày 01/08/2008
BỐ AI?

thành thật chia buồn với PHẠM HOA QUỲNH qua bài này .hy vọng bố sẽ trở lại tổ ấm của gia đình.

-có lẽ bố có lý do nào đó không thể làm khác được .sự ra đi như vậy phải có sức chị đựng khác người.

nếu có thể Phạm hoa Quỳnh cho chú hiểu thêm nhé."
Chú Minh Thu (minhthusg)"
dinhkhoa

Viết lúc 21:24:14 ngày 21/07/2008
Mặt trời mỗi ngày vẫn đến

Thắp sáng trong nhau những tình đời

Kìa lá ơi...

Đừng than lời ai oán!"
Đình Khoa (dinhkhoa)"omaichuoinb

Viết lúc 21:36:30 ngày 21/07/2008
"ui hoa quynh the la sao " Bảo Ngọc (omaichuoinb) Những bình luận ấy làm mình vơi đi bao nỗi buồn,quên đi nỗi đau mà cố gắng bước tiếp ở đời...Từ đó mình yêu tamtay.vn hơn bao giờ hết.Có lần mình được đọc những lời tâm sự chân thành của omaichuoinb qua entry "CON GÁI VIẾT CHO MẸ-MẸ ƠI MẸ LÀ SỐ MỘT",viết về nỗi lòng của con gái dành cho mẹ,đầy yêu thương ,tình cảm bao la...Cũng một ngày mình hiểu được cái ngổn ngang,suy nghĩ về tương lai qua entry của dinhkhoa :"HOÀI NIỆM VỀ MỘT ĐÌNH KHOA ĐÃ QUA VÀ MỘT ĐÌNH KHOA TUỔI 24".Tâm sự chân thành và đầy cảm xúc,nó làm cho mình có thêm cái nhìn mới về trăn trở của mọi người mà Đình Khoa là nói riêng.Rồi cũng một ngày mình có thêm những người bạn mới có khi đáng tuổi cha chú của mình như chú Minh Thu,chị Minh Nguyệt (trangque)...cùng qua diễn đàn blog chia sẻ cùng nhau những vần thơ,câu hát...********************Đó chỉ là những kỉ niệm nho nhỏ mà mình mới nói qua loa,còn nhiều kỉ niệm vui cùng bạn bè lắm,như với gaihangheo135,phuongtt4,h4th4nh,tigon_15,SUNNY,MEOBONG,bong1310,THANHTRUNG-_LE93,yenkhuong,huuvi,thunk...Qua nhiều kỉ niệm khiến mình thêm yêu ngôi nhà này.Là một blogger trong tamtay,hẳn các bạn cũng đã có rất nhiều kỉ niệm,vậy các bạn còn chần chừ gì nữa mà không cùng mình và bạn bè chia sẻ cùng nhau,để có thêm nụ cười và niềm vui từ cuộc sống...Lần sau mình sẽ kể cho các bạn về kỉ niệm "ÁO TẦM TAY!",đừng ai nói mình có ý "chộp" cuốn tiểu thuyết "NHÁP" nhé,vì mình biết còn có nhiều bạn có kỉ niệm hay hơn mình.Chúc các bạn viết thật hay,thật trung thực và xúc động để có trong tay cuốn tiểu thuyết đang rất hot trên các giá sách ấy nhé...Phạm Hoa Quỳnhemail:phamhoaquynh@gmail.comCông ti USPC,ĐƯỜNG SỐ 3,KCN ĐỒNG AN,THUẬN AN,BÌNH DƯƠNG. 

phamhoaquynh viết ngày 03/10/2008

VĂN TẾ HOA QUỲNH TUỔI 24

phamhoaquynh viết ngày 24/10/2009 | Có 3 bình luận | 206 Lượt xem


imageGiữa chốn phồn hoa đô thị,cuộc sống bon chen đầy tấp nập…Một mình giữa đêm vắng nơi xứ người,chỉ còn một mình trong căn phòng nhỏ với ánh điện le lói,chợt dâng trong trong mình bao suy nghĩ,bao hoài niệm về cuộc đời.

 

 

Từ lúc lọt lòng mẹ đến giờ,nhìn lại những gì đã trôi qua như một giấc mơ-một giấc mơ có thật với chính mình.Thưở nhỏ gia đình nghèo khổ,theo anh chị mót từng củ khoai,nhánh lạc lót dạ cắp sách đến trường.Khi lớn lên biết chút ít nhận thức về cuộc sống thì lang thang nơi xứ người kiếm từng bát cơm manh áo cho qua ngày đoạn tháng.Con đường sự nghiệp và công danh đi đến nửa chừng thì đứt quãng,ngẫm sự đời lắm lúc tủi hờn mà muốn gào thét cho đã cơn thèm khát…

 

Tuổi ấu thơ đã trôi xa về dĩ vãng nhưng mình vẫn thèm khát được sống bên những ngày ấy.Nơi một thời áo rách vai,quần rách mông tung tăng theo lũ bạn cùng xóm băng qua triền đê bắt từng con chai,con hến đem bán lấy tiền phụ gia đình lấy tiền đong gạo.Nơi tuổi thơ có bố,có mẹ,có sự chở che và chăm bẵm của một người cha mẫu mực.Ở nơi ấy mình được ấm áp trong vòng tay của mẹ những ngày mùa đông và cảm giác ngọt ngào dịu ngọt từ những đêm hè qua chiếc quạt mo của bố…!

 

 Nhưng thời gian chẳng bao giờ dừng lại.Ngày ấy đã qua mất rồi.

 

Cái số phận của một đời người do chính người đó định đoạt,do chính mình gây dựng nên và phá dỡ.Mình cũng thế…Tìm lại chút dư âm ngày nào để cảm thấy mình hôm nay-24 tuổi,đỡ thấy lạc lõng và trốn tránh quá khứ.Mình cũng đã ước mơ,đã từng theo đuổi những ham muốn với sự quyết tâm cao độ,nhưng để rồi tất cả vượt khỏi tầm tay như cái chớp mắt.Chẳng do ai,không vì nguyên nhân gì,có đôi lúc mình tự hỏi lòng : “Sao mà ngu ngốc thế?!”.Ngu ngốc bởi đã quá đa đoan lao vào vòng xoáy của xã hội,sống chỉ cho mà bẵng đi tương lai một đời người.Mẹ đã bao lần điện thoại sụt sùi tiếng khóc : “Thôi!Về thôi con,về đi học,cả nhà giờ ổn hết rồi,giờ đến lượt con nữa thôi..”.Những lúc như thế mình cảm thấy lòng như quặn thắt ,chỉ biết lãng tránh và im lặng,chôn sâu trong lòng để gặm nhấm nó trong những lúc về khuya.

 

image

 

Có thể ít ai biết được rằng,mình Hoa Quỳnh hôm nay đã trải qua rất nhiều sóng gió,trải qua những cung bậc thăng trầm trong cuộc sống.Cũng mấy ai biết,mình đã từng có tất cả: một gia đình ấm êm - hạnh phúc,một con đường tai lai sáng lạng…Thế nhưng giờ này trong tay mình chẳng có gì cả,đôi bàn tay trắng không một chút bụi của niềm vui.Mình đã từng thi đỗ ĐHSP HN2,mà nếu như may mắn hơn thì giờ này mình đã đứng trên bục giảng.Mình đã từng có một người cha tài hoa và đức độ,một người cha học rộng tài cao với những phẩm chất đáng học hỏi.Vậy mà…!

 

Tính đến nay mình đã sống ở đất Sài Gòn được 6 năm,6 năm ra đi trải nghiệm trường đời.Sáu năm bỏ lại tất cả những niềm vui,nỗi buồn để mưu sinh nơi đất khách.Giờ nhìn lại đã sang tuổi 24-tuổi chưa nhiều nhưng cũng đã thấu hiểu hết bao sự đời ngang trái.Tuổi 24 nhưng với mình vẫn là con số không tròn trĩnh,vay mượn được một chút chữ nghĩa của thầy cô để ươm mầm sự sống thì cũng đã trả lại cho thầy cô tất cả.Ra đi đem theo bao ánh mắt chờ trông ,niềm hy vọng của mẹ cũng vẫn để nguyên ở đó.Nợ gia đình,nợ bạn bè mỗi lúc tết đến xuân về một câu chúc đầu năm,cũng chưa trả được.

 

Ừ thôi ! Con người sinh ra chẳng ai giống ai ,”mỗi cây mỗi hoa,mỗi nhà mỗi cảnh”.Cũng đành vậy,cũng đành bằng lòng với cái tuổi 24 trắng tay mà lấy đó làm đòn bẩy,là chất xúc tác giúp mình vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.Trời mỗi ngày lại sáng,24 tuổi chơi vơi giữa dòng đời như cành củi khô giữa mùa nước lũ.Có thể một ngày mai sẽ khác khi mà mình có thêm thời gian và sự quyết đoán.Tất cả chưa hẳn đã khép lại như bức màn nhung của một vở kịch,khi mà nhân vật chính của vở kịch ấy còn chưa diễn hết kịch bản của trường đời.

 

Tạm biệt nhé tuổi 23…24-xuân mới..!

Hoa Quỳnh 02h10

24/10/09

 

 

phamhoaquynh viết ngày 24/10/2009

GỬI "NGƯỜI" VÀ GỬI MIỀN TRUNG

phamhoaquynh viết ngày 30/09/2009 | Có 16 bình luận | 551 Lượt xem


Duyên nợ từ đâu người kéo về

Tan hoang ,chết chóc…trắng con đê,

Tất cả vô tội sao người nỡ

Bao ánh mắt thơ chờ mong chờ…

image

 

Người hãy nhìn đi ! Miền Trung đó

Trăng đã lại tròn.Tết quê hương,

Náo nức chợ phiên mâm cỗ đầy

Giờ theo sóng nước với trời mây… 

Miền Trung của người là khúc ruột

Oằn lưng gánh hết mọi đau thương,

Những mùa thu trước ấy chiến trường

Giờ là “Đại dương” trong đêm sương.!

image

 

Người có thấy không những cụ già

Chơi vơi ngọn tóc chạy trong mưa,

Lưng còng,chân mỏi…nơi bão táp

Những người theo cùng cũng chao nghiêng. 

Người có thấy không,đàn em nhỏ

Thơ thẩn nóc nhà gào trong gió?

Trước mắt ngay thôi,mà thế đó

Như chiếc lá khô vội lìa cành. 

Ta là anh em của “miền Trung”

Thấy người ghé qua “xót” vô cùng

Nếu có ước mơ,xin người đừng trở lại

Cho trăng thu tròn,trong mắt trong ! 

Phạm Hoa Quỳnh 21h35’ – 30-9-09

phamhoaquynh viết ngày 30/09/2009

KHI NÀO ANH HẾT QUÊN EM THÌ EM CŨNG HẾT QUÊN ANH ***Tình Online**-Entry số 1

phamhoaquynh viết ngày 21/08/2009 | Có 28 bình luận | 1646 Lượt xem


“…Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu?

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau?” 

Đó là những vần thơ rất trữ tình và lãng mạn của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh trong bài thơ “Sóng”.Tình yêu đôi lứa là sự kì diệu mà cuộc sống đã và đang đem lại cho chúng ta,đó là những xúc cảm ngọt ngào , bỏng cháy và  khát khao.Và sống trong kỉ nguyên mà sự phát triển vượt bậc về công nghệ thông tin cũng đã đưa những trái tim,những tâm hồn xa lạ đến gần nhau hơn,giao thoa và kết hợp một cách hài hòa,từ đó người ta gọi là “Tình Online” hay còn gọi là “tình yêu qua mạng”…  


Ừ ! Tình yêu là thứ tình cảm sâu lắng và cao quý nhất trong tâm hồn mỗi con người,vì thế nó cũng phải được gửi gắm tới một tâm hồn đồng điệu và đáng tin cậy.Anh và em cũng như thế,dù chúng ta chỉ biết mặt nhau qua màn hình vi tính,qua giọng nói và qua những lần tâm sự qua mạng,nhưng đâu phải vì thế mà tình yêu không bền vững và phát triển,đơm hoa và kết trái.Đến hôm nay,cuộc tình “không biên giới” của anh và em đã kéo dài được gần 1 năm-1 năm chưa dài nhưng cũng đủ cho anh và em cảm thấy hạnh phúc hơn trong mỗi ngày mới.

image

 

Đó là một ngày cuối tháng 10-2008,có lẽ em là người bắt chuyện anh trước tiên khi màn hình vi tính của anh hiện lên 1 nickname vô cùng lạ lẫm mang tên “nu_tuongcuop” với lời chào : “Hi,chào anh Hoa Quỳnh”.Là người cũng có ý thức trong giao tiếp,anh cũng vội vàng đáp lại : “Ừ,chào bạn !Xin lỗi bạn là ai?Bạn bên tamtay.vn à?”.Rồi những dòng “chát chít” tiếp theo,anh cũng biết được em là ai,sống ở đâu và đang làm gì…Từ đó ,mỗi ngày lên mạng hai chúng ta thường xuyên nói chuyện với nhau,có khi là tán gẫu chuyện đời thường,song cũng có đôi lúc cả hai tâm sự về cuộc đời và gia đình mình. 

Cho đến khi,anh vào blog của em trên mạng tamtay.vn,đọc entry: Mai Hạnh bộn bề điều giá như.”anh mới hiểu,đằng sau tính cách một người con gái vẫn hay vui đùa,nói chuyện vô tư với mình mỗi ngày,em vẫn có một cái gì đó đặc biệt,đáng để chia sẻ và yêu quý.Cũng từ đó anh cảm thấy mến em nhiều hơn,muốn chia sẻ với em nhiều hơn để em có thêm tinh thần vượt qua những khó khăn trong cuộc sống… Những ngày giáp tết nguyên đán Kỉ Sửu,dường như anh biết tình cảm của mình mỗi lúc dành cho em nhiều hơn,nhưng anh vẫn cố kìm lòng.Chỉ biết trong mỗi lần chuyện trò trên mạng,anh nói chuyện với em tình cảm hơn,dành nhiều thời gian cho em hơn những bạn bè khác,điều đó anh không thể phủ nhận.Rồi thời gian cứ thế trôi đi,mỗi lần tiếp xúc với em qua mạng thấy vui hơn,thấy thoải mái hơn,đó là sự thật…! Ngày 22-12 âm lịch,thứ 7,buổi sáng…Anh lên mạng và lại gặp em,anh hỏi:

Hoaquynh:  Bao giờ em về quê ăn tết?

Nu_tuongcuop:  Hi,ngày mai em về.

Hoaquynh:  Thật à?

Nu_tuongcuop:  Vâng,em không về có mẹ em chửi chết.Có chuyện gì không anh?

Hoaquynh:  À,anh hỏi cho biết…Nói xong rồi anh im lặng một hồi,khi ấy trong anh là một cảm giác hụt hẫng,nỗi buồn vì em nói sắp về quê khiến anh tiếc nuối một điều gì đó.Và thế rồi anh liên lạc lại với em :

Hoaquynh: Em chờ anh tý nhé,anh có món quà tặng em trên tamtay.

Nu_tuongcuop: Thế à,vâng!em chờ nè.

image

Anh quyết định sẽ nói ra điều mình đã suy nghĩ và ấp ủ những ngày vừa qua,thế là anh cặm cụi viết.Dường như xúc cảm của anh lúc ấy cũng như xúc cảm một thời khi nhà thơ Hoàng Cầm viết “Bên kia sông Đuống”,những mạch cảm xúc cứ thế tuôn trào,khiến đôi tay viết không kịp theo dòng cảm xúc.Sau 15’,thế là anh đã viết xong một entry để tặng cho em mang tựa đề “Em về bỗng nhớ và thương!”.Anh gửi dường link bài viết cho em và bảo em đọc.Em đồng ý và mất khoảng 20’ sau em hồi âm qua Yahoo Massager cho anh:

Nu_tuongcuop: Anh Quỳnh…

Hoaquynh: Sao vậy em?Em không thích à?

Nu_tuongcuop: Không phải,nhưng mà…

Hoaquynh: Nhưng mà sao em?Nếu em không thích thì anh xóa đi vậy?Đợi anh tý,anh xóa ngay.Nu_tuongcuop: Không,anh không được xóa,nếu anh mà xóa bài viết này em không bao giờ nói chuyện với anh nữa.

Hoaquynh: Nhưng mà em không thích.Vậy em có vui không?

Nu_tuongcuop: Hi,anh viết cho ai đấy chứ,có phải viết cho em đâu.Bài viết tình cảm lắm anh ạ!Hoaquynh: Uh,anh viết cho em.Vậy em nghĩ thế nào?

Nu_tuongcuop: Vậy à…

Hoaquynh: uh,anh viết cho em đấy.

Nu_tuongcuop: Anh biết không,giờ này em vừa khóc mà vừa cười nè.

Hoaquynh: Sao thế em?

Nu_tuongcuop: Em thấy vui và hạnh phúc. 

Nói chuyện đến đây,nghe em nói những lời chân thành như vậy,anh cũng cảm thấy vui và ấm áp trong cái se lạnh của đất phương Nam cuối năm.Anh và em hẹn nhau sáng mai gặp nhau ở bến xe,anh sẽ ra tiễn em về.Em đồng ý và nhận lời,cuộc trò chuyện buổi sáng hôm ấy kết thúc ở đó. Nói chuyện với em qua Ym xong,anh vội lấy chiếc xe máy đi ra shop quần áo để mua quà tặng em ngày mai em về quê ăn tết.Anh biết,tiết trời miền Bắc vào cuối năm rất lạnh,nên anh đã mua cho em một chiếc áo khoác màu đen,một chiếc áo len cao cổ màu sữa cùng một chiếc khăn quàng cổ mùa đông.Anh tin em sẽ rất vui nếu như ngày mai gặp nhau em nhận được món quà này.Anh không đóng vào hộp,mà anh sẽ đem theo nó vào buổi sáng mai,gặp em anh sẽ khoác chiếc áo ấm cho em,quàng cho em chiếc khăn lên cổ…anh nghĩ như thế sẽ làm em bất ngờ và vui hơn.Và quan trọng hơn tất cả,để em được ấm áp những ngày tháng lạnh giá nơi quê nhà,em cảm thấy bên mình luôn có sự chở che và tình cảm anh dành cho em.15h30’ cùng ngày anh lại lên mạng và gặp em,dặn dò em kĩ lưỡng: 

-Hoaquynh: Hj,Em…Nhớ sáng mai lúc nào ở nhà đi thì điện cho anh nhé.

-Nu_tuongcuop: Vâng ! Anh yên tâm,lúc nào đi em sẽ điện cho anh.Anh em mình sẽ gặp nhau mà.Ra bến xe,em sẽ điện cho anh đầu tiên

.-Hoaquynh: Uh,thế nhé.Nhớ đấy…Vậy em nhé.!

Rồi anh lại thoát khỏi thế giới ảo,chờ đợi buổi sáng mai đến thật nhanh để được gặp em,được nhìn em và nắm tay em trước khi em về quê ăn tết. Đúng 5h sáng,chuông báo thức reo.Anh tỉnh giấc và chuản bị đồ sang bến xe miền Đông –TpHCM để tiễn em.6h đúng,định chờ em gọi đến số nhà trọ,nhưng vì nóng ruột nên anh đã vội đi ngay mà không chờ em gọi đến nữa.6h35’ anh có mặt ở bến xe,và cuộc hành trình đi tìm em bắt đầu.Anh đi khắp mấy vòng bến xe nhưng nhìn mãi không thấy ai quen mặt như trong bức hình (Vì chưa gặp em ngoài đời nên anh phải in một tấm hình của em từ trên mạng ra để…).Anh cứ lang thang như thế,đi qua khu vực đỗ xe các tỉnh phía Bắc,rồi qua phòng bán vé,qua hành lang nhà chờ,qua tất cả mọi nơi trong bến xe nhưng vẫn không thấy em đâu.Hơn 3 tiếng rưỡi trôi qua,tìm em không thấy nên anh quay về hỏi chủ nhà trọ có ai điện gặp không,và họ bảo “Không”.Đến 12 giờ trưa anh quay lại bến xe khi một người bạn của em trên tamtay.vn bảo em chưa có xe về và còn ở bến xe.Anh đã rất hi vọng,nhưng rồi hơn 2 giờ đồng hồ nữa trôi qua ,anh đã “đi nát”bến xe nhưng người anh muốn gặp thì chẳng thấy đâu.Anh lại quay về trong sự hụt hẫng và đầy thất vọng…

 Hai ngày sau,anh biết em đã và đến nhà.19h20 anh gọi điện gặp em.Được nghe giọng nói của em khiến lòng anh nhẹ nhõm đi nhường nào:

-         Mai Hạnh đấy à?

-         Vâng! Anh là ai đấy ạ?

-         Anh Quỳnh mà.

-         À anh Quỳnh.Vâng ! em nghe đây.

-         Ừ,cho anh xin lỗi vì hôm em về,anh hứa qua nhưng qua không gặp được em.

-         Không sao đâu anh,anh có lỗi gì đâu,do em mà.Em có điện theo số của bạn anh nhưng báo là khóa máy,nên em cũng không gặp anh được.

-         Ừ,anh biết rồi.Thế em về có khỏe không?Chắc ngoài bắc lạnh lắm nhỉ?

-         Vâng,ngoài này lạnh lắm anh ạ!Em về khỏe và bình an cả.-         Thế à?Vậy là tốt rồi,chứ nói thật hôm bạn em bảo,4h chiều em vẫn chưa có xe về anh lo lắm,không biết em ra sao?

-         Có gì đâu anh,em lớn rồi mà.Với lại em đi cùng mấy người bạn cùng quê nữa.

-         Ừ,vậy là tốt rồi.Em về đến nhà khỏe mạnh và vui vẻ là tốt rồi…Lúc khác anh điện gặp em nhé!

-         Vâng! Em chào anh ạ !….

Từ đó,anh và em gần gũi và thân thiết với nhau hơn,cũng như tin tưởng và quý mến nhau nhiều hơn. Ngày 28 tết em ra mạng gặp anh,và có một câu nói của em đã làm anh cảm thấy vui và yên tâm hơn tất cả,đó là: “Khi nào anh hết quên em thì em cũng hết quên anh”.Anh chỉ cần có thế để lấy đó là động lực đi tiếp cuộc hành trình đầy gian lao và vất vả này,nhưng cũng thật nhiều niềm vui và cảm xúc.Cảm ơn em,người con gái anh yêu…! 

Tình yêu của anh và em được hình thành như thế,có thể anh kể ra đây có nhiều người cho rằng đó là hư cấu,nhưng đó mãi là sự thật đúng không em.Một sự thật mà nó không bao giờ có thể thay đổi,bởi lẽ nó đã trôi qua nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong tâm hồn hai chúng ta.Giờ đây tình yêu của chúng ta đã thêm bền chặt qua mỗi lần lên mạng,qua mỗi tin nhắn và cả những những lần trò chuyện qua điện thoại.Mỗi sáng thức giấc,trong chiếc điện thoại của anh luôn có tin nhắn của em: “Chúc anh ngày mới vui vẻ và nhiều niềm vui”,hay cả mỗi lúc đêm về khuya,em vẫn nhắn tin : “Anh ngủ chưa? Anh ngủ sớm giữ gìn sức khỏe nhé”.Cũng có lúc 3h sáng,em trên đường từ nhà chị gái về nhà cũng điện cho anh : “Anh Quỳnh à,anh ngủ chưa? Em đang đi trên đường này.Hì,về sớm còn đi làm việc nữa anh ạ,với lại cho đỡ nắng”.Đó là những tình cảm hết sức trong sáng,hồn nhiên và chân thành em đã và đang dành cho anh,và ngược lại.Thật hạnh phúc và ngọt ngào đúng không em..?! 

Có đôi lúc em vẫn hỏi anh rằng: “Liệu tình yêu qua mạng có thật và bền lâu không anh?”,anh cũng đã trả lời: “Tình yêu dù ở đâu,bắt đầu như thế nào,nhưng cả hai có lòng tin,thông cảm và thấu hiểu thì nó sẽ là sự thật và có kết quả tốt đẹp!”.Vì thế,em và tất cả những ai còn nghi ngờ về thứ “Tình ảo” đừng quá lo lắng.Con người thật,tấm lòng chân thành,tình cảm xuất phát từ tâm hồn dù họ có thể hiện ở phương diện nào đi chăng nữa thì đó mãi là sự thật.Ngược lại,một con người thật nhưng người ta buông những lời tình ái ngọt ngào,tình cảm dối trá,nói đúng hơn đó là lợi dụng thì dù họ có tiếp xúc qua thế giới ảo hay thế thật thì đó vẫn là cái giả dối,không bao giờ có thật.Riêng với anh,đối với em,tình cảm lứa đôi chưa bao giờ anh dám đùa cợt và giả tạo. Luôn mong em vui,hạnh phúc và tươi cười mỗi ngày hay mỗi lần gặp nhau trên mạng(và cả đời thực) là những gì anh mong muốn nhất.Bởi thế,nếu em đọc được những dòng chữ này,em hãy mỉm cười và luôn vui vẻ,cùng anh vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống,học tập và cũng như trong tình yêu nhé..! 

Phạm Hoa Quỳnh 02h10’ ngày 13-08-09

phamhoaquynh@gmail.com  

phamhoaquynh viết ngày 21/08/2009