phamhoaquynh

 

 

Bong1310-ANH SẼ MÃI LÀ ANH...ĐÁM CƯỚI ONLINE

phamhoaquynh viết ngày 13/02/2009 | Có 48 bình luận | 754 Lượt xem


Tôi luôn coi em là một người em,một người bạn tốt trong cuộc đời.Cũng là một người tôi chưa từng gặp mặt,nhưng qua mỗi lần tiếp xúc qua thế giới ảo,tôi nhận thấy con người thật của em.Tôi quý mến em và luôn mong cho em vui và hạnh phúc. Đó là cô bé Bong1310 - Thu Trang đáng mến của tôi và mọi người.

image

Mỗi lần vào cái thế giới ảo này,tôi luôn gặp những người bạn đã gắn bó với tôi lâu nay.Và trên tầm tay,mỗi lần em vào ngôi nhà ấm áp này,em đều ghé thăm tôi.Một tình cảm lớn mà không dễ gì ai cũng có được.Bởi thế, mỗi ngày trôi qua,tôi cảm thấy em thật gần gũi,thấy đáng phải tôn trọng nhường nào.

Tối qua tôi cũng như mọi tối,vào tầm tay thăm hỏi mọi người.Tôi lại gặp em,tôi qua thăm em và cũng để lại lời nhắn như mọi khi.Thấy em lạị chuẩn bị offline nhóm,tôi có vài lời nhắc nhở,như một người anh trai đối với một cô em gái.Nhưng có lẽ những gì tôi nói đã làm em buồn,em hơi tự ái.Tôi luôn sống chân thành và nói thẳng, đôi khi lời nói ngay thẳng khiến người khác không thoải mái,tôi biết.Nhưng đó là tất cả những gì tôi muốn nói với em.Chỉ hi vọng em quan tâm và lắng nghe lời tôi nói.

Có lẽ mọi người sẽ bảo tôi là "người nhiều chuyện,hay phá bỉnh c/s người khác",vâng,tôi chấp nhận,nhưng tôi chỉ hi vọng lời nói của tôi có tác dụng với đối tượng tôi cần hướng đến.Thu Trang là một người em ngoan,một người bạn tốt,và tôi luôn mong em có được những thành công,học tập tốt và vui vẻ.Trang cũng đã phàn nàn với tôi :"Em thấy anh dạo này khác lắm,không như ngày xưa em biết,ngày xưa anh luôn ân cần,nhẹ nhàng và lắng nghe người khác.Còn bây giờ,anh luôn trách móc em về học tập.Em muốn anh như ngày xưa…!".

Vâng,bản chất của một con người khó có thể thay đổi,và tôi cũng thế.Trang hãy cứ yên tâm,tôi sẽ vẫn là một người như lúc trước em biết,chẳng bao giờ thay đổi.Tôi vẫn và đang cố gắng lắng nghe và chia sẻ cùng mọi người đấy chứ,Trang cũng biết mà.Tôi vẫn dành cho em những tình cảm chân thành ,giản dị mà cao quý nhất trên tư cách 1 người anh trai.Sẽ chẳng bao giờ tôi hết quan tâm và chia sẻ cùng em đâu,vì tôi hiểu cuộc sống không bạn bè thì vô nghĩa lắm…!

Em nói,ngày hôm qua em có ít chuyện buồn,lại thêm những gì tôi nói,khiếm em lại buồn hơn.Thu Trang cho tôi xin lỗi vì điều đó nhé,vì sự thật tôi không biết em không vui.Nhưng em hãy cứ nở nụ cười ,mọi chuyện sẽ qua đi và niềm vui sẽ đến.Tôi chỉ biết mình đã phạm phải một sai lầm,rằng khi em đang thấy trống vắng,thì tôi lại đem đến cho em một ngọn gió cùng chiều.Vô tình nhưng có thể nó cũng sẽ chạm vào niềm đau đúng không Trang? Đừng buồn nhé,vì chúng ta còn nhiều thời gian để khắc phục những khuyết điểm.Tất cả sẽ qua thôi…!

Tối qua tôi điện cho em,nghe giọng em hơi mệt mỏi và buồn buồn.Tôi cũng thấy nao nao cảm xúc.Có lẽ em không vui vì một chuyện nào đó,nhưng tôi biết không phải vì mấy câu lưu bút của tôi. đừng buồn nhé Trang,mỗi ngày qua đi sẽ có một niềm vui mới.Và em hãy mở rộng lòng mình để chia sẻ và tâm sự với mọi người,trong đó có tôi.Biết đâu một thằng quê mùa và khờ khạo,hay nói lung tung như tôi lại có thể giúp được em vượt qua được khó khăn và những nỗi buồn.Và bên cạnh em còn có rất nhiều người tốt,sẵn sàng chia sớt cùng em.

Thu Trang-Bong1310 đừng bao giờ bảo rằng tôi gịân em hay suốt ngày la mắng em nhé.Tôi vẫn mong em sẽ tốt đẹp,thành công và hạnh phúc.Tôi vẫn là tôi,và sẽ không bao giờ thay đổi.Có đôi khi tôi sẽ nhẹ nhàng, ân cần và từ tốn…Và có đôi khi tôi cũng sẽ quan tâm và lo lắng cho em quá mức độ của 1người ảo.(Không phải yêu đương nhé)

Cảm ơn em về những tình cảm em đã dành cho tôi trong suốt thời gian qua,rất mộc mạc và chân thành.Tôi luôn trân trọng và cảm ơn em về điều đó.Và có một ngày nào đó tôi được trở về đất Hà thành,tôi sẽ chẳng bao giờ quên tìm đến em để trò chuyện, để tôi được gặp một cô bé Bông vốn ưa nhẹ nhàng và tình cảm.Cuộc sống là luôn vận động,bởi vì thế ngày tôi và em gặp nhau cũng đâu phải là quá mơ hồ.

Hãy vui và lạc quan Bông nhé,chặng đường em đi phía trước còn rất nhiều khó khăn và thử thách.Nhưng cứ vững lòng tin vì bên em luôn có tôi,có mọi người mà em quý mến. Đừng bao giờ đánh mất chính mình, đánh mất lí trí và sự tiến thủ,bởi điều đó sẽ làm em thất bại.Niềm vui với bạn bè cũng là một cách sốc lại tinh thần,lấy lại sự cân bằng trong cuộc sống để phục vụ cho lợi ích sống của mình,nhưng em chớ bao giờ để cái dư âm vui vẻ ấy tồn tại quá lâu trong tâm trí nhé.

Tôi chúc em vui trong những ngày tới,và thành đạt trên con đường mình đã lựa chọn.Và hãy nhớ một điều rất quan trọng rằng: EM MÃI MÃI LÀ NGƯỜI BẠN-NGƯỜI EM TỐT TRONG TÔI.

 

phamhoaquynh viết ngày 13/02/2009

CHÚT TÌNH CHO NHAU...ĐÁM CƯỚI ONLINE ..EM gainhangheo135

phamhoaquynh viết ngày 11/02/2009 | Có 30 bình luận | 602 Lượt xem


Tôi quen em ở cái thế giới ảo này,cũng chưa được lâu nhưng những tình cảm tôi và em dành cho nhau thật nhiều, đó không gọi là tình yêu,chỉ đơn thuàn là tình tri kỉ rất lạ thường.Người tôi đang muốn nói đó là gainhangheo135.  Mỗi lần tôi lên mạng hay vào tầm tay,tôi đều gặp em.Hai chúng tôi trò chuyện thân tình,cởi mở…Em phải xa quê hương để mưu sinh với cuộc đời, đỡ đần cho cha mẹ,tự lo cho bản thân mình.Có lần nhớ nhà,em nói với tôi rằng:"Anh ơi!Em nhớ nhà và nhớ bố mẹ quá,chỉ muốn khóc".Tôi cũng chẳng biết làm gì,chỉ chia sẻ cùng em,nhưng tôi biết em đang buồn đến mức độ nào.Với bề ngoài tuy rất mạnh mẽ,nhưng tôi biết,Tuyết-gainhangheo135 cũng như bao cô gái khác,cũng yếu mềm và nhièu khi không làm chủ được bản thân mình.Tôi chỉ biết lắng nghe và tâm sự, để em như có một chỗ dựa cảm thấy vững lòng.  Có nhiều khi tôi cảm thấy buồn chán,vào mạng,tôi gặp em.Em vẫn ngoan hiền hỏi tôi ân cần:"Anh khoẻ không?Công việc thế nào?Anh vẫn vui chứ?Có người yêu chưa…v.v?".Tôi lại cảm thấy bên cạnh mình có một chút ấm áp,dù đó chỉ là những câu nói của người em-người bạn tôi chưa lần gặp mặt.Thế cũng là đủ để tôi quý mến em,xem em như một cô em gái.Hãy cứ ngoan hièn như thế Tuyết nhé,cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Ngày nối ngày cứ thế trôi qua,tôi và Tuyết vẫn cùng nhau sớt chia những chuyện vui buồn.Tình cảm mỗi ngày cũng lớn lên cùng theo thời gian,nhưng đó không phải là một tình cảm đặc biệt.Cả tôi và em hiểu rằng,dù cách xa nhau rất nhiều về mặt địa lí,nhưng sự gần gũi chỉ ở ngay bên mình.Và quan trọng hơn tất cả,tôi và Tuyết đều ý thức được tất cả mọi việc. Tôi chẳng biết phải nói gì cả,chỉ mong cho Tuyết-gainhangheo135 luôn vui vẻ,hạnh phúc và may mắn.Tôi chỉ biết chúc em sớm có ngày trở về quê hương đoàn tụ với bố mẹ,thăm bạn bè,và nếu có thể em hãy ghé thăm tôi. Dù có ở nơi nào,hãy cứ yên tâm Tuyết nhé,sẽ luôn có một người anh trai bên em,lắng nghe em nói và sẵn sàng dìu dắt em qua những trở ngại ở đường đời.Hãy vững lòng tin và chia sẻ cùng nhau tất cả những gì khó khăn em nhé…!!

phamhoaquynh viết ngày 11/02/2009

CAFE CUỐI NĂM...CHO EM,CHO TÔI...!

phamhoaquynh viết ngày 18/01/2009 | Có 11 bình luận | 364 Lượt xem


Buổi sáng cuối năm mưa bay lất phất trời se lạnh, tôi lại tìm đến quán cà phê quen thuộc, ngồi một mình, suy nghĩ miên man. Nghĩ xem năm qua mình đã làm được những gì và đặt ra mục tiêu cho năm mới. Những đêm giao thừa kéo nhau cả bầy, cả lũ về quán cà phê này, ngồi "trầm" ở đây đợi đến gần 12 giờ khuya mới về đã trở thành dĩ vãng xa xưa.

Giờ mỗi đứa đã già đi, đã có những lo toan, công việc bận rộn riêng. Và càng ngày tôi càng thích ngồi một mình trong quán. Tìm một chỗ khuất trong góc, tôi như trở về cõi riêng của mình. Quán cà phê sát bên mặt đường, cửa kính chắn ngang, máy lạnh mát dịu, cuộc sống bên ngoài như gần như xa vì âm thanh xô bờ không thấm vào trong này, tôi nhìn cảnh vật bên ngoài như bằng một con mắt khác.

Theo từng giọt cà phê chậm chạp rơi xuống ly, từng giọt, từng giọt đậm đặc, cuộc sống, sinh hoạt của thành phố dường như chậm lại, xe cộ, người đi như từ từ trôi qua, trôi qua, thật yên ả, nhẹ nhàng...

image

Trong cuộc sống bộn bề, thực tình có được một khoảng trống, một chút thời gian yên bình đã là quý. Vì vậy ít khi nào tôi bỏ lỡ cơ hội khi có thời gian rãnh rỗi, tôi sẽ lang thang hết thời gian rãnh rỗi này.

 

Cũng giống như sáng hôm nay, tôi đã thu xếp, dọn dẹp hết mọi công việc, rồi tìm ra quán cà phê quen thuộc này để được yên tĩnh một mình, tìm một buổi sáng "yên bình" quý hiếm cho riêng mình.

 

Bạn bè có khi thắc mắc sao tôi cứ hay ngồi quán một mình, uống cà phê cũng cần có bạn tán chuyện "chuyện người chuyện ta, chuyện trên trời dưới đất" chứ! Họ không biết là khi ngồi cà phê một mình, chính là lúc tôi sống đủ đầy nhất cuộc sống riêng. Bởi khi nâng ly cà phê thơm lừng hớp từng ngụm nhỏ, khi cảm nhận cái mùi vị đăng đắng, ngọt ngọt trên đầu lưỡi, tôi sống lại từng phút với bạn bè yêu dấu cũ. Từng khuôn mặt thân quen cứ hiện ra, từng kỷ niệm lại được khơi dậy và đôi khi tôi tủm tỉm cười như một thời trẻ thơ vẫn còn quẩn quanh đâu đó. Những phút giây ấy trong lòng như được an ủi, vỗ về, như một cái chạm tay, phớt nhẹ của một đứa bạn cũ vừa trở về sau thời gian dài vắng bóng, như có một tiếng cười khe khẻ vang lên thật ấm áp trong một góc phòng nào đó khiến con tim lại rộn ràng, nóng bỏng...

Buổi sáng hôm nay, ngồi quán cà phê một mình, tôi đã sống đầy ắp với niềm nhớ thương, nuối tiếc một đời và cảm thấy thư thái nhẹ nhõm trong lòng. Như cô bạn của tôi từng nói "Miễn sao trong lòng mình còn một khoảng trời mở, một cánh cửa mở là sống được". Sáng hôm nay tôi đã tìm về cánh cửa mở ấy, khoảng trời xanh ấy. Và tôi rất muốn trao tặng cô bạn của tôi đã về quê ăn tết những dòng chữ này . Như thế cô bạn của tôi sẽ biết rằng trong mỗi giọt cà phê rơi xuống hôm nay có giọt dành cho cô ấy, một tri kỷ cà phê như tôi. Vậy là đã đủ.

phamhoaquynh viết ngày 18/01/2009

EM VỀ...BỖNG NHỚ VÀ THƯƠNG...(EN TRY GỬI 1 NICK NAME TẦM TAY)---ENTRY CUỐI TRONG NĂM 2008 ÂM LỊCH.

phamhoaquynh viết ngày 16/01/2009 | Có 24 bình luận | 855 Lượt xem


 

 image

Thế đó,đã rất lâu rồi ta lại mới thấy mình nhớ một người con gái...

Hôm qua lang thang phố để hòa vào dòng người,kiếm tìm ít niềm vui,để đỡ cô đơn khi tết đến -xuân về.Bỗng dưng từ trong quán cafe ven đường vang lên bài hát "HÃY VỀ ĐÂY BÊN ANH",tự dưng lại nhớ đến em,người ta chưa từng gặp mặt,chưa một lần được cùng nhau sớt chia vui buồn c/s trực tiếp ngoài đời.

Ta và em ,những con người thực vô tình lang thang vào cái chốn ảo này,từ cầu nối tamtay.vn mà quen biết nhau,coi nhau là bạn,là anh em...sự sống vẫn hay như thế,đưa đẩy những số phận từ khắp ngả biết đến nhau và gieo nên niềm thương,nỗi nhớ.

Từ cái chốn vô hình mà thực chất này,ta và em gặp nhau.Chỉ là trò chuyện qua mạng,ngày ngày vẫn tán gẫu những chuyện vui buồn,có khi là cả những tâm sự,thế mà lại thêm quý mến nhau hơn.Có lần ta thấy em như đã khóc khi nói về bố mình,một tâm trạng,một suy nhĩ rất ưu tư...Ta lại càng thấy em gần gũi và đáng trân trọng hơn.em vẫn hay oán trách bản thân mình,cho rằng mình thế này thế khác,không xứng đáng với sự nuôi dưỡng của bố mẹ,nhưng mỗi lần tiếp xúc với em,ta thấy em vẫn ngày đêm cố gắng.

Chẳng biết vì sao ta lại có suy nghĩ về em như lúc này,dường như em đã chiếm một phần suy nghĩ của ta,mà chỉ mới tối qua ta mới hiểu,rằng em đã trở thành nỗi nhớ,chút thương thầm bấy lâu...Có lẽ khi đọc được những dòng tâm sự thật lòng này của ta,em sẽ giận ta lắm,có thể sẽ coi ta như người xa lạ,nhưng ta thà nói ra ái nỗi nhớ,cái luư luyến ta đang phải đối mặt còn hơn ấp ủ trong lòng.Và ta mong,em không giận ta nhé...!?

Từ lâu rồi ta chưa dành cho ai một nỗi như như cái nhớ ta dành cho em bây giờ,cũng từ đây ta đã hiểu,ta đã thương em,mà thương ở đây chẳng phải là thương hại.Ta không có lời nào để bình phẩm về em,chỉ thấy em lúc naỳ rất cần thiết nếu ở bên ta.Ta cũng không phải là chọn lựa,ta hiểu rằng,người ta cần đã đến LÀ EM!

Em nói 4h chiều ngày 16 /1/09 em sẽ về quê ăn tết với gia đình,lòng ta bỗng dưng chùng xuống,nao nao,ngơ ngác như phải cách xa một điều gì đó.Rồi trong đầu suy nghĩ,LIỆU EM VỀ CÓ QUAY LẠI ĐÂY NỮA KHÔNG?CÓ CÒN NHỚ TA VÀ NHỮNG LẦN TRÒ CHUYỆN QUA MẠNG NỮA KHÔNG?v.v...

Có thể em sẽ về và không bao giờ quay lại trốn này nữa,em sẽ đi học nghề và từng bước đi lên.Nếu như thế ta cũng mừng và vui thay cho em,song nỗi buồn có lẽ đối với ta sẽ lớn hơn gấp bội.Cũng chẳng hiểu vì sao ta như thế,chỉ biết rằng nếu em không trở lại,ta sẽ nhớ rất nhiều.!

Ta không biết đó có phải tình yêu ta dành cho em không nữa,nhưng ta hiểu là ta rất muốn có em bên cạnh,không phải một ngày mà mãi mãi.Tình yêu xuất phát từ đâu ta không hay,nhưng ta biết nếu chân thành và thật lòng thương cảm,tình yêu sẽ đến.Và những gì ta viết cho em hôm nay đều xuất phát từ tấm chân tình và sự thành thực...!

Ta không thể đến tiễn em về quê vui tết được,nhưng chiếc xe đưa em về quê bắt đầu lăn bánh,trái tim ta sẽ đến đó,tay ta sẽ vẫy chào,miệng ta cười và sẽ chào tạm biệt em.Ta sẽ chạy theo chiếc xe đó khi nào ta không còn đủ sức chạy theo nữa,để cố nhìn kĩ gương mặt,một ánh mắt thương quen để giữ lại nơi đáy lòng mình.Chỉ có thế lòng ta mới bình yên được.

em có giận ta không?em có oán trách ta không?ừ nếu em muốn,nếu em giận làm em vui,làm em thoải mái,thì xin em cứ giận,ta chỉ có một nỗi lòng như thế gửi đến em.

Mai em về,cho ta gửi theo những nỗi nhớ,những  tình cảm bình dị đủ em ấm áp mùa ngoài miền Bắc.Cho ta được ở gần em những khi gió lạnh,được che chở em mỗi khi em cảm thấy cô đơn,thiếu vắng.

Mai em về,gửi theo em  những câu chúc tới gia đình,người thân,lời chúc ngày xuân vui tươi,hạnh phúc và thành đạt.

MAI EM VỀ VỚI TÔI ĐÃ TRỞ THÀNH NỖI NHỚ...!

 

Mai em về có nhớ đến ANH

Một hình hài chưa bao giờ phải NHỚ

Chưa một lần trong trái tim EM.

Mai em về anh gửi theo lời CHÚC

CHO THƯƠNG YÊU NGƯỜI ẤY LÀ EM

Giữa cuộc đời rạng rỡ những niềm VUI...!

PHẠM HOA QUỲNH 16.1.2009

phamhoaquynh viết ngày 16/01/2009