Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau?”
Đó là những vần thơ rất trữ tình và lãng mạn của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh trong bài thơ “Sóng”.Tình yêu đôi lứa là sự kì diệu mà cuộc sống đã và đang đem lại cho chúng ta,đó là những xúc cảm ngọt ngào , bỏng cháy và khát khao.Và sống trong kỉ nguyên mà sự phát triển vượt bậc về công nghệ thông tin cũng đã đưa những trái tim,những tâm hồn xa lạ đến gần nhau hơn,giao thoa và kết hợp một cách hài hòa,từ đó người ta gọi là “Tình Online” hay còn gọi là “tình yêu qua mạng”…
Ừ ! Tình yêu là thứ tình cảm sâu lắng và cao quý nhất trong tâm hồn mỗi con người,vì thế nó cũng phải được gửi gắm tới một tâm hồn đồng điệu và đáng tin cậy.Anh và em cũng như thế,dù chúng ta chỉ biết mặt nhau qua màn hình vi tính,qua giọng nói và qua những lần tâm sự qua mạng,nhưng đâu phải vì thế mà tình yêu không bền vững và phát triển,đơm hoa và kết trái.Đến hôm nay,cuộc tình “không biên giới” của anh và em đã kéo dài được gần 1 năm-1 năm chưa dài nhưng cũng đủ cho anh và em cảm thấy hạnh phúc hơn trong mỗi ngày mới.
Đó là một ngày cuối tháng 10-2008,có lẽ em là người bắt chuyện anh trước tiên khi màn hình vi tính của anh hiện lên 1 nickname vô cùng lạ lẫm mang tên “nu_tuongcuop” với lời chào : “Hi,chào anh Hoa Quỳnh”.Là người cũng có ý thức trong giao tiếp,anh cũng vội vàng đáp lại : “Ừ,chào bạn !Xin lỗi bạn là ai?Bạn bên tamtay.vn à?”.Rồi những dòng “chát chít” tiếp theo,anh cũng biết được em là ai,sống ở đâu và đang làm gì…Từ đó ,mỗi ngày lên mạng hai chúng ta thường xuyên nói chuyện với nhau,có khi là tán gẫu chuyện đời thường,song cũng có đôi lúc cả hai tâm sự về cuộc đời và gia đình mình.
Cho đến khi,anh vào blog của em trên mạng tamtay.vn,đọc entry: “Mai Hạnh bộn bề điều giá như.”anh mới hiểu,đằng sau tính cách một người con gái vẫn hay vui đùa,nói chuyện vô tư với mình mỗi ngày,em vẫn có một cái gì đó đặc biệt,đáng để chia sẻ và yêu quý.Cũng từ đó anh cảm thấy mến em nhiều hơn,muốn chia sẻ với em nhiều hơn để em có thêm tinh thần vượt qua những khó khăn trong cuộc sống… Những ngày giáp tết nguyên đán Kỉ Sửu,dường như anh biết tình cảm của mình mỗi lúc dành cho em nhiều hơn,nhưng anh vẫn cố kìm lòng.Chỉ biết trong mỗi lần chuyện trò trên mạng,anh nói chuyện với em tình cảm hơn,dành nhiều thời gian cho em hơn những bạn bè khác,điều đó anh không thể phủ nhận.Rồi thời gian cứ thế trôi đi,mỗi lần tiếp xúc với em qua mạng thấy vui hơn,thấy thoải mái hơn,đó là sự thật…! Ngày 22-12 âm lịch,thứ 7,buổi sáng…Anh lên mạng và lại gặp em,anh hỏi:
Hoaquynh: Bao giờ em về quê ăn tết?
Nu_tuongcuop: Hi,ngày mai em về.
Hoaquynh: Thật à?
Nu_tuongcuop: Vâng,em không về có mẹ em chửi chết.Có chuyện gì không anh?
Hoaquynh: À,anh hỏi cho biết…Nói xong rồi anh im lặng một hồi,khi ấy trong anh là một cảm giác hụt hẫng,nỗi buồn vì em nói sắp về quê khiến anh tiếc nuối một điều gì đó.Và thế rồi anh liên lạc lại với em :
Hoaquynh: Em chờ anh tý nhé,anh có món quà tặng em trên tamtay.
Nu_tuongcuop: Thế à,vâng!em chờ nè.
Anh quyết định sẽ nói ra điều mình đã suy nghĩ và ấp ủ những ngày vừa qua,thế là anh cặm cụi viết.Dường như xúc cảm của anh lúc ấy cũng như xúc cảm một thời khi nhà thơ Hoàng Cầm viết “Bên kia sông Đuống”,những mạch cảm xúc cứ thế tuôn trào,khiến đôi tay viết không kịp theo dòng cảm xúc.Sau 15’,thế là anh đã viết xong một entry để tặng cho em mang tựa đề “Em về bỗng nhớ và thương!”.Anh gửi dường link bài viết cho em và bảo em đọc.Em đồng ý và mất khoảng 20’ sau em hồi âm qua Yahoo Massager cho anh:
Nu_tuongcuop: Anh Quỳnh…
Hoaquynh: Sao vậy em?Em không thích à?
Nu_tuongcuop: Không phải,nhưng mà…
Hoaquynh: Nhưng mà sao em?Nếu em không thích thì anh xóa đi vậy?Đợi anh tý,anh xóa ngay.Nu_tuongcuop: Không,anh không được xóa,nếu anh mà xóa bài viết này em không bao giờ nói chuyện với anh nữa.
Hoaquynh: Nhưng mà em không thích.Vậy em có vui không?
Nu_tuongcuop: Hi,anh viết cho ai đấy chứ,có phải viết cho em đâu.Bài viết tình cảm lắm anh ạ!Hoaquynh: Uh,anh viết cho em.Vậy em nghĩ thế nào?
Nu_tuongcuop: Vậy à…
Hoaquynh: uh,anh viết cho em đấy.
Nu_tuongcuop: Anh biết không,giờ này em vừa khóc mà vừa cười nè.
Hoaquynh: Sao thế em?
Nu_tuongcuop: Em thấy vui và hạnh phúc.
Nói chuyện đến đây,nghe em nói những lời chân thành như vậy,anh cũng cảm thấy vui và ấm áp trong cái se lạnh của đất phương Nam cuối năm.Anh và em hẹn nhau sáng mai gặp nhau ở bến xe,anh sẽ ra tiễn em về.Em đồng ý và nhận lời,cuộc trò chuyện buổi sáng hôm ấy kết thúc ở đó. Nói chuyện với em qua Ym xong,anh vội lấy chiếc xe máy đi ra shop quần áo để mua quà tặng em ngày mai em về quê ăn tết.Anh biết,tiết trời miền Bắc vào cuối năm rất lạnh,nên anh đã mua cho em một chiếc áo khoác màu đen,một chiếc áo len cao cổ màu sữa cùng một chiếc khăn quàng cổ mùa đông.Anh tin em sẽ rất vui nếu như ngày mai gặp nhau em nhận được món quà này.Anh không đóng vào hộp,mà anh sẽ đem theo nó vào buổi sáng mai,gặp em anh sẽ khoác chiếc áo ấm cho em,quàng cho em chiếc khăn lên cổ…anh nghĩ như thế sẽ làm em bất ngờ và vui hơn.Và quan trọng hơn tất cả,để em được ấm áp những ngày tháng lạnh giá nơi quê nhà,em cảm thấy bên mình luôn có sự chở che và tình cảm anh dành cho em.15h30’ cùng ngày anh lại lên mạng và gặp em,dặn dò em kĩ lưỡng:
-Hoaquynh: Hj,Em…Nhớ sáng mai lúc nào ở nhà đi thì điện cho anh nhé.
-Nu_tuongcuop: Vâng ! Anh yên tâm,lúc nào đi em sẽ điện cho anh.Anh em mình sẽ gặp nhau mà.Ra bến xe,em sẽ điện cho anh đầu tiên
.-Hoaquynh: Uh,thế nhé.Nhớ đấy…Vậy em nhé.!
Rồi anh lại thoát khỏi thế giới ảo,chờ đợi buổi sáng mai đến thật nhanh để được gặp em,được nhìn em và nắm tay em trước khi em về quê ăn tết. Đúng 5h sáng,chuông báo thức reo.Anh tỉnh giấc và chuản bị đồ sang bến xe miền Đông –TpHCM để tiễn em.6h đúng,định chờ em gọi đến số nhà trọ,nhưng vì nóng ruột nên anh đã vội đi ngay mà không chờ em gọi đến nữa.6h35’ anh có mặt ở bến xe,và cuộc hành trình đi tìm em bắt đầu.Anh đi khắp mấy vòng bến xe nhưng nhìn mãi không thấy ai quen mặt như trong bức hình (Vì chưa gặp em ngoài đời nên anh phải in một tấm hình của em từ trên mạng ra để…).Anh cứ lang thang như thế,đi qua khu vực đỗ xe các tỉnh phía Bắc,rồi qua phòng bán vé,qua hành lang nhà chờ,qua tất cả mọi nơi trong bến xe nhưng vẫn không thấy em đâu.Hơn 3 tiếng rưỡi trôi qua,tìm em không thấy nên anh quay về hỏi chủ nhà trọ có ai điện gặp không,và họ bảo “Không”.Đến 12 giờ trưa anh quay lại bến xe khi một người bạn của em trên tamtay.vn bảo em chưa có xe về và còn ở bến xe.Anh đã rất hi vọng,nhưng rồi hơn 2 giờ đồng hồ nữa trôi qua ,anh đã “đi nát”bến xe nhưng người anh muốn gặp thì chẳng thấy đâu.Anh lại quay về trong sự hụt hẫng và đầy thất vọng…
Hai ngày sau,anh biết em đã và đến nhà.19h20 anh gọi điện gặp em.Được nghe giọng nói của em khiến lòng anh nhẹ nhõm đi nhường nào:
- Mai Hạnh đấy à?
- Vâng! Anh là ai đấy ạ?
- Anh Quỳnh mà.
- À anh Quỳnh.Vâng ! em nghe đây.
- Ừ,cho anh xin lỗi vì hôm em về,anh hứa qua nhưng qua không gặp được em.
- Không sao đâu anh,anh có lỗi gì đâu,do em mà.Em có điện theo số của bạn anh nhưng báo là khóa máy,nên em cũng không gặp anh được.
- Ừ,anh biết rồi.Thế em về có khỏe không?Chắc ngoài bắc lạnh lắm nhỉ?
- Vâng,ngoài này lạnh lắm anh ạ!Em về khỏe và bình an cả.- Thế à?Vậy là tốt rồi,chứ nói thật hôm bạn em bảo,4h chiều em vẫn chưa có xe về anh lo lắm,không biết em ra sao?
- Có gì đâu anh,em lớn rồi mà.Với lại em đi cùng mấy người bạn cùng quê nữa.
- Ừ,vậy là tốt rồi.Em về đến nhà khỏe mạnh và vui vẻ là tốt rồi…Lúc khác anh điện gặp em nhé!
- Vâng! Em chào anh ạ !….
Từ đó,anh và em gần gũi và thân thiết với nhau hơn,cũng như tin tưởng và quý mến nhau nhiều hơn. Ngày 28 tết em ra mạng gặp anh,và có một câu nói của em đã làm anh cảm thấy vui và yên tâm hơn tất cả,đó là: “Khi nào anh hết quên em thì em cũng hết quên anh”.Anh chỉ cần có thế để lấy đó là động lực đi tiếp cuộc hành trình đầy gian lao và vất vả này,nhưng cũng thật nhiều niềm vui và cảm xúc.Cảm ơn em,người con gái anh yêu…!
Tình yêu của anh và em được hình thành như thế,có thể anh kể ra đây có nhiều người cho rằng đó là hư cấu,nhưng đó mãi là sự thật đúng không em.Một sự thật mà nó không bao giờ có thể thay đổi,bởi lẽ nó đã trôi qua nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong tâm hồn hai chúng ta.Giờ đây tình yêu của chúng ta đã thêm bền chặt qua mỗi lần lên mạng,qua mỗi tin nhắn và cả những những lần trò chuyện qua điện thoại.Mỗi sáng thức giấc,trong chiếc điện thoại của anh luôn có tin nhắn của em: “Chúc anh ngày mới vui vẻ và nhiều niềm vui”,hay cả mỗi lúc đêm về khuya,em vẫn nhắn tin : “Anh ngủ chưa? Anh ngủ sớm giữ gìn sức khỏe nhé”.Cũng có lúc 3h sáng,em trên đường từ nhà chị gái về nhà cũng điện cho anh : “Anh Quỳnh à,anh ngủ chưa? Em đang đi trên đường này.Hì,về sớm còn đi làm việc nữa anh ạ,với lại cho đỡ nắng”.Đó là những tình cảm hết sức trong sáng,hồn nhiên và chân thành em đã và đang dành cho anh,và ngược lại.Thật hạnh phúc và ngọt ngào đúng không em..?!
Có đôi lúc em vẫn hỏi anh rằng: “Liệu tình yêu qua mạng có thật và bền lâu không anh?”,anh cũng đã trả lời: “Tình yêu dù ở đâu,bắt đầu như thế nào,nhưng cả hai có lòng tin,thông cảm và thấu hiểu thì nó sẽ là sự thật và có kết quả tốt đẹp!”.Vì thế,em và tất cả những ai còn nghi ngờ về thứ “Tình ảo” đừng quá lo lắng.Con người thật,tấm lòng chân thành,tình cảm xuất phát từ tâm hồn dù họ có thể hiện ở phương diện nào đi chăng nữa thì đó mãi là sự thật.Ngược lại,một con người thật nhưng người ta buông những lời tình ái ngọt ngào,tình cảm dối trá,nói đúng hơn đó là lợi dụng thì dù họ có tiếp xúc qua thế giới ảo hay thế thật thì đó vẫn là cái giả dối,không bao giờ có thật.Riêng với anh,đối với em,tình cảm lứa đôi chưa bao giờ anh dám đùa cợt và giả tạo. Luôn mong em vui,hạnh phúc và tươi cười mỗi ngày hay mỗi lần gặp nhau trên mạng(và cả đời thực) là những gì anh mong muốn nhất.Bởi thế,nếu em đọc được những dòng chữ này,em hãy mỉm cười và luôn vui vẻ,cùng anh vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống,học tập và cũng như trong tình yêu nhé..!
Phạm Hoa Quỳnh 02h10’ ngày 13-08-09
phamhoaquynh@gmail.com




Lời bình mới nhất