Bình Dương 04.06.08
Em yêu quý ...
Vậy là chúng ta đã chia tay nhau được hai tháng nay rồi đó,dù nhoảng thời gian chưa phải là dài nhưng anh không thể nào làm theo lời em nói được,anh xin lỗi.Trước khi chia tay em đã bảo với anh rằng:"Em không xứng đáng,anh hãy quên em đi và tìm cho mình một hạnh phúc mới!",anh cũng đã rất cố gắng nhưng anh không thể làm tốt hơn được.Trong trái tim anh và trí óc của anh luôn luôn có hình bóng em...!
Thương yêu!Sau khoảng 3 năm xa cách,anh đã trở về để tìm gặp em-người con gái anh yêu quý nhất.Anh đã mường tượng về chuyến trở về này thật đẹp ,đẹp như trong giấc mơ của hai chúng mình một thuở vậy.Nhưng 3 năm trôi qua đã cuốn theo rất nhiều sự thay đổi,em cũng thế,em cũng đã thay đổi tình cảm trước anh.Anh chưa bao giờ nghĩ về điều đó cả vì anh luôn tin tưởng ở em-người con gái đã trao cho anh sức mạnh để vượt qua những khó khăn ở cuộc đời...Ngày gặp lại em ,anh như đang sống trong cõi thần tiên,trái tim anh vẫn đập những nhịp đập như thời chúng mình còn ở bên nhau.Anh sung sướng và hạnh phúc khi diện mạo và tính tình của em không thay đổi,nhưng anh thật buồn khi em đi đón anh cùng một người con trai khác.Người con trai đi cùng em hôm đó anh nghĩ rằng chỉ là bạn em,thế mà...Anh không dám tin vào sự thật đau lòng đó nữa...
Em đã quyết định chia tay với anh dù em vẫn nói với anh câu nói ấy:''Em mãi yêu anh,chính anh là người cho em tất cả.Anh là người đàn ông em tôn trọng nhất."Anh vẫn cười tươi để vừa lòng em nhưng sự thật anh đau nhiều lắm.Anh biết mình không xứng đáng với em cả về cuộc sống tinh thần và vật chất.Một cô sinh viên có một tương lai sáng ngời như em sao mà có thể yêu một kẻ sống mộng du và không có một thứ gì trong tay như anh được.Anh đã vào miền nam để làm một thằng công nhân vì gia đình nghèo quá,trong khi đó lại còn có hai anh trai đang học Đại học.Tương lai của anh vì thế mà mờ mịt và tăm tối,còn em,em đã và đang sống trong sự sung túc và đầy đủ cả về tâm hồn cũng như sự nghiệp.Hai chúng ta không những cách xa về mặt địa lý mà chúng ta còn cách xa cả về cuộc sống cá nhân.Anh hiểu điều đó,vì vậy việc em chia tay anh anh cũng không thể oán trách em được,có trách thì anh tự trách bản thân anh thôi..!
Chúng ta đã xa nhau trong một buổi chiều mưa,có lẽ ông trời cũng buồn vì chuyện của chúng mình đó.Thế nhưng mọi chuyện đã có dấu chấm hết,anh không thể đem niềm vui và hạnh phúc cho em được nữa.Nhưng dù anh và em không còn là người yêu của nhau nữa thì anh vẫn mong em thành công và có nhiều niềm vui trong cuộc sống.Em hãy cố gắng lên nhé,hãy học tập tốt và sống hết mình với người mình yêu(như một thời em yêu anh vậy).Cuộc đời của em không thuộc về anh nhưng anh vẫn mong em sẽ yêu được một người nào đó như anh đã và từng yêu em.
Ước mơ một thời của hai chúng ta chỉ còn trong cuốn nhật kí hai đứa viết chung,hãy giữ những ước mơ đó trong quá khứ tươi đẹp của em và anh nhé.Cuộc sống này còn nhiều chông gai,hiểm trở và đầy cạm bẫy nhưng anh vẫn tin em sẽ vượt qua được tất cả,vì em rất khôn ngoan và khéo léo mà.
Vậy thôi em yêu của anh ạ,em hãy luôn nhớ rằng trong cuộc sống của mình vẫn có một người hướng mắt về em và lo lắng cho em.Em hãy luôn nhớ rằng bất cứ khi nào em gặp khó khăn vẫn có một người sẵn sàng giúp đỡ em.Và điều cuối cùng anh muốn nói với em là:ANH MÃI MÃI YÊU EM!
Chúc em tất cả những gì tốt đẹp nhất!
Chào em-người anh yêu quý nhất...
LỆ THIÊN AN




Lời bình mới nhất