phamhoaquynh

 

 

VĂN TẾ HOA QUỲNH TUỔI 24

phamhoaquynh viết ngày 24/10/2009 | Có 3 bình luận | 204 Lượt xem


imageGiữa chốn phồn hoa đô thị,cuộc sống bon chen đầy tấp nập…Một mình giữa đêm vắng nơi xứ người,chỉ còn một mình trong căn phòng nhỏ với ánh điện le lói,chợt dâng trong trong mình bao suy nghĩ,bao hoài niệm về cuộc đời.

 

 

Từ lúc lọt lòng mẹ đến giờ,nhìn lại những gì đã trôi qua như một giấc mơ-một giấc mơ có thật với chính mình.Thưở nhỏ gia đình nghèo khổ,theo anh chị mót từng củ khoai,nhánh lạc lót dạ cắp sách đến trường.Khi lớn lên biết chút ít nhận thức về cuộc sống thì lang thang nơi xứ người kiếm từng bát cơm manh áo cho qua ngày đoạn tháng.Con đường sự nghiệp và công danh đi đến nửa chừng thì đứt quãng,ngẫm sự đời lắm lúc tủi hờn mà muốn gào thét cho đã cơn thèm khát…

 

Tuổi ấu thơ đã trôi xa về dĩ vãng nhưng mình vẫn thèm khát được sống bên những ngày ấy.Nơi một thời áo rách vai,quần rách mông tung tăng theo lũ bạn cùng xóm băng qua triền đê bắt từng con chai,con hến đem bán lấy tiền phụ gia đình lấy tiền đong gạo.Nơi tuổi thơ có bố,có mẹ,có sự chở che và chăm bẵm của một người cha mẫu mực.Ở nơi ấy mình được ấm áp trong vòng tay của mẹ những ngày mùa đông và cảm giác ngọt ngào dịu ngọt từ những đêm hè qua chiếc quạt mo của bố…!

 

 Nhưng thời gian chẳng bao giờ dừng lại.Ngày ấy đã qua mất rồi.

 

Cái số phận của một đời người do chính người đó định đoạt,do chính mình gây dựng nên và phá dỡ.Mình cũng thế…Tìm lại chút dư âm ngày nào để cảm thấy mình hôm nay-24 tuổi,đỡ thấy lạc lõng và trốn tránh quá khứ.Mình cũng đã ước mơ,đã từng theo đuổi những ham muốn với sự quyết tâm cao độ,nhưng để rồi tất cả vượt khỏi tầm tay như cái chớp mắt.Chẳng do ai,không vì nguyên nhân gì,có đôi lúc mình tự hỏi lòng : “Sao mà ngu ngốc thế?!”.Ngu ngốc bởi đã quá đa đoan lao vào vòng xoáy của xã hội,sống chỉ cho mà bẵng đi tương lai một đời người.Mẹ đã bao lần điện thoại sụt sùi tiếng khóc : “Thôi!Về thôi con,về đi học,cả nhà giờ ổn hết rồi,giờ đến lượt con nữa thôi..”.Những lúc như thế mình cảm thấy lòng như quặn thắt ,chỉ biết lãng tránh và im lặng,chôn sâu trong lòng để gặm nhấm nó trong những lúc về khuya.

 

image

 

Có thể ít ai biết được rằng,mình Hoa Quỳnh hôm nay đã trải qua rất nhiều sóng gió,trải qua những cung bậc thăng trầm trong cuộc sống.Cũng mấy ai biết,mình đã từng có tất cả: một gia đình ấm êm - hạnh phúc,một con đường tai lai sáng lạng…Thế nhưng giờ này trong tay mình chẳng có gì cả,đôi bàn tay trắng không một chút bụi của niềm vui.Mình đã từng thi đỗ ĐHSP HN2,mà nếu như may mắn hơn thì giờ này mình đã đứng trên bục giảng.Mình đã từng có một người cha tài hoa và đức độ,một người cha học rộng tài cao với những phẩm chất đáng học hỏi.Vậy mà…!

 

Tính đến nay mình đã sống ở đất Sài Gòn được 6 năm,6 năm ra đi trải nghiệm trường đời.Sáu năm bỏ lại tất cả những niềm vui,nỗi buồn để mưu sinh nơi đất khách.Giờ nhìn lại đã sang tuổi 24-tuổi chưa nhiều nhưng cũng đã thấu hiểu hết bao sự đời ngang trái.Tuổi 24 nhưng với mình vẫn là con số không tròn trĩnh,vay mượn được một chút chữ nghĩa của thầy cô để ươm mầm sự sống thì cũng đã trả lại cho thầy cô tất cả.Ra đi đem theo bao ánh mắt chờ trông ,niềm hy vọng của mẹ cũng vẫn để nguyên ở đó.Nợ gia đình,nợ bạn bè mỗi lúc tết đến xuân về một câu chúc đầu năm,cũng chưa trả được.

 

Ừ thôi ! Con người sinh ra chẳng ai giống ai ,”mỗi cây mỗi hoa,mỗi nhà mỗi cảnh”.Cũng đành vậy,cũng đành bằng lòng với cái tuổi 24 trắng tay mà lấy đó làm đòn bẩy,là chất xúc tác giúp mình vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.Trời mỗi ngày lại sáng,24 tuổi chơi vơi giữa dòng đời như cành củi khô giữa mùa nước lũ.Có thể một ngày mai sẽ khác khi mà mình có thêm thời gian và sự quyết đoán.Tất cả chưa hẳn đã khép lại như bức màn nhung của một vở kịch,khi mà nhân vật chính của vở kịch ấy còn chưa diễn hết kịch bản của trường đời.

 

Tạm biệt nhé tuổi 23…24-xuân mới..!

Hoa Quỳnh 02h10

24/10/09

 

 

phamhoaquynh viết ngày 24/10/2009

PHỐ MỘT MÌNH-MONG ƯỚC KỈ NIỆM XƯA

phamhoaquynh viết ngày 28/09/2008 | Có 8 bình luận | 684 Lượt xem


                                             

Bước trên phố mùa thu,những chiếc lá vàng rơi trước ngực.Từ trong một ngôi nhà nhỏ ven đường vang lên khúc hát "Mong ước kỉ niệm xưa",lại chạnh lòng bồi hồi,kí ức một thời áo trắng lại hiện về bên tôi.Lâng lâng cảm xúc,tôi lại chết lặng giữa dòng đời và hoài niệm về kỉ niệm xưa...

Tôi cũng đã từng được cắp sách đến trường,có những giây phút buồn vui cùng với chúng bạn.Nhưng có lẽ cái thời cấp 3 ấy là làm tôi nhớ mãi,vì đó là cái cấp cuối cùng của tuổi học trò.

Kỉ niệm về những năm cấp 3 của tôi rất nhiều,nhưng có lẽ buổi chia tay năm lớp 12 là để lại trong tôi những hình ảnh đẹp nhất,vui nhất và cũng là buồn nhất.Đó như thể một giấc mơ,mộy giấc mơ đẹp và đầy yêu thương.

Khi những bông hoa phượng thiêu đỏ bầu trời,những chùm bằng lăng tím ngắt chiều hôm,thì cũng là lúc chúng tôi phải nói lời chia tay nhau.Bao giờ cuộc sống chả như thế,hoa nở để rồi tàn,bèo hợp để rồi tan.Cuộc sống là vòng xoay chia li và hội ngộ.Và chúng tôi,lớp 12,hè đến,mùa thi đến..cũng phải chia tay nhau để bước vào đời đối mặt với những khó khăn,thử thách và gặt hái những thành công.

Cái ngày ấy sao tôi quên được,ngày 12-6-2005.Cả lớp tôi hẹn nhau tại trường THPT Lam Kinh để liên hoan chia tay,gặp mặt lần cuối trong đời học trò,thời áo trắng vô tư,hồn nhiên và cũng rất trong sáng.52 gương mặt "quỷ ma" đều có mặt,và cả cô chủ nhiệm nữa chứ.Cả lớp chuẩn bị sẵn 5 cái máy ảnh,hàng chục cuộn phim để ghi lại những hình ảnh đẹp nhất đời người.Một cái trại nhỏ được dựng ngay giữa bãi cỏ sân trường,đó là "doanh trại" để cho chúng tôi "đập phá yến tiệc".Những đứa con gái hôm nay trông xinh hẳn,đảm đang và nhanh nhẹn hẳn.Chúng nó đi chợ mua đồ ăn,thức uống...Và cũng chính chúng nó vào bếp "nổi lửa" để cho lũ con trai chúng tôi "thưởng thức".Cô chủ nhiệm thì chỉ ngồi nhìn lũ học trò của mình,cầm từng cuốn nhật kí viết vào đó những lời tâm huyết nhất.

image

Nấu nướng xong xuôi,lớp chúng tôi "nhập tiệc",không còn ngại ngùng và thẹn thùng như cái ngày xưa nữa,cả trai lẫn gái đều vô tư,vui vẻ "ăn hết tốc lực".Chỉ sau 1 giờ đồng hồ "đại yến tiệc" của lớp tôi đã hoàn tất,trời cũng đã bước sang chiều.Mấy nhóm nữ rủ nhau đi quanh trường chụp ảnh.Mấy đứa con trai bọn tôi thì nằm ngân nga câu hát...Rồi đến 5 giờ chiều,cô chủ nhiệm tập hợp lớp lại,chúng tôi hiểu rằng giờ phút cuối cùng đã đến.Cô cho lớp tạo thành hình tròn trái tim,tay trong tay ấm áp và đoàn kết.Cô điểm từng gương mặt,đọc từng cái tên và trao cho mỗi đứa một cuốn lưu bút.Rồi cô bắt nhịp bài "Đoàn ca" cho cả lớp hát vang,tiếng hát cả lớp ngân lên trong gió,vọng cả một góc trời.Rồi thằng Thịnh và con Thảo bước ra giữa vòng trái tim tự nhiên như sáo,Thịnh cầm cây đàn ghi-ta gảy lên giai điệu bài hát "Mong ước kỉ niệm xưa".Cả lớp tôi chùng xuống,cô chủ nhiệm rưng rưng nước mắt,mấy chục khuôn mặt cũng cúi gằm xuống,mắt đỏ hoe...Khi thằng Thịnh và con Thảo kết thúc bài hát,bỗng cả lớp òa lên tiếng khóc và tất cả chạy ùa vào nhau,ôm lấy nhau và gọi tên nhau tha thiết.Chẳng có đứa nào không khóc,rồi mấy đứa con trai tụi tôi cầm mấy cái máy ảnh chụp lại những giờ phút huy hoàng nhất.Đã có bao nhiêu tấm ảnh được chụp,nước mắt và nụ cười trong từng bức ảnh,thật ngộ nghĩnh,thật đáng yêu và cũng thật đáng quý...

Đúng 6 giờ chiều lớp chúng tôi chia tay nhau,tất cả trao cho nhau những gì yêu thương nhất trong cuốn lưu bút.Chúng tôi trao nhau những ánh mắt và nụ cười cuối cùng ở tuổi học trò.Sân trường mới lúc nào vang lên bao nụ cười,ôm vào mình bao nhiêu giọt nước mắt,bao gót chân xinh xắn,giờ nhìn trở lại chỉ còn những lớp học im lìm,những cây phượng buồn thiu,những chùm bằng lăng tha thẩn...

Hơn ba năm đã trôi qua nhưng mỗi khi nghe lại bài hát "mong ước kỉ niệm xưa" trong tôi còn nguyên vẹn cái thời áo trắng,nhớ thương da diết khôn nguôi.Cái thời ấy đã xa,đã qua như giấc mơ đẹp song với tôi nó vẫn nguyên sơ như thuở ban đầu.Trên phố hôm nay tôi một mình lại ngân nga câu hát "...Nếu có ước muốn trong cuộc đời này/hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại/Cho bao khát vọng đam mê cháy bỏng sẽ còn mãi trong tim mọi người/Để tình yêu ước mơ mãi không phai...Nếu có ước muốn trong cuộc đời này/hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại/Cho nhau những hoài niệm/Để nụ cười còn lắng trên hàng mi/Trên bờ môi/Và trong những kỉ niệm xưa..."

Phạm Hoa Quỳnh

phamhoaquynh viết ngày 28/09/2008

TUYÊN NGÔN TÌNH YÊU. **đáp lễ phuongtt4**

phamhoaquynh viết ngày 28/08/2008 | Có 13 bình luận | 290 Lượt xem


Buông chi lời đó em ơi

Tình là sóng biếc anh lời cho em

Mơ cho hết ướt môi mềm

Ước cho ta mãi êm đềm ngày sau...

 

Có thương,xin nàng một câu

Có yêu xin một trầu cau từ nàng

Mai thôi,khi ánh chiều tan

Có chàng kị sĩ dắt nàng về dinh...

 

ĐÔI TA LÃNG ĐÃNG CHUYỆN TÌNH

Trái tim sao cứ rập rình bên nhau,

Bên nàng ta hết niềm đau

Bên ta nàng hết dãi dầu nắng mưa.

 

Sợi tình đã bén hay chưa

Mà sao người cứ như mưa cuối mùa,

Ta chạy trong gió thu xưa

Có chăng câu hát ngày mưa theo cùng.

                                  Tác zả: Phạm Hoa Quỳnh,28-8-08.

phamhoaquynh viết ngày 28/08/2008