Những đêm mùa đông đã trôi qua, xuân đang gõ từng cánh cửa khép hờ của mùa đông để hồi sinh cho vạn vật, tôi đang trôi đi trong những ngày cuối năm tất bật, những ngày hối hả để kết thúc một năm mỏi mệt, một năm lăn lộn và mưu sinh của mỗi người…

Một năm trôi đi với bao thăng trầm , những đổi thay trong công việc , rồi tình cảm và những cảm xúc đến với tôi nhiều quá, hôm nay ngồi ngẫm lại những cái đã đi qua mình trong một năm với nhiều vất vả tôi cảm thấy điều mà tôi đạt được lớn nhất đó là sự bình yên trong lòng mình, bình yên trong mỗi sớm mai tôi thức dậy, bình yên bên con gái bé bỏng và ngoan ngoãn, bình yên được là một tôi, vững vàng trước bao đau đớn, bình yên khi trái rim vẫn khao khát được yêu thương và che chở, bình yên đón chào một tuổi mới cho mình…
Tôi đôi lúc vẫn thấy mình thật nhỏ bé, dù năm nay, cái tuổi 30 của người đàn bà đang gần chạm đến, cái tuổi mà người ta bước vào độ chín chắn và đằm thắm hơn, tôi đã và đang ở cái ngưỡng chín của cuộc đời mình….
30 tuổi, đi qua nhiều những xót xa , qua nhiều những lần yêu dang dở, qua cả những lúc lên thật cao và xuống thật thấp, tôi đã đủ cho mình sự vững vàng trước những đớn đau, đã quen với cơn gió đông rét buốt quật vào mình để rồi vẫn dịu dàng bình yên đến thế…
Đôi lúc bước chân giữa dòng đời, vô tình để lòng mình rung lên với bao cảm xúc khi có một tình cảm nào kia vừa đến, đôi lúc cũng muốn đưa bàn tay nắm lấy khoảnh khắc yêu thương bên một ai kia. Nhưng rồi lòng mình chợt chùng xuống giữa bao trăn trở xót xa, cánh tay sắp đưa ra đã vội co mình rồi nắm chặt bàn tay lại, để mặc cho những xúc cảm dâng tràn trên miền khao khát yêu thương…

Tôi có một trái tim 30 căng tràn những ước muốn trẻ con để hoà mình vào nhịp ngày hối hả, tôi đã dần quen với việc quên đi cái tôi quá lớn của mình và sống vì sự bình dị của tâm hồn, giản đơn bớt mọi chuyện để thấy rằng cuộc sống không còn nhiều phức tạp.
Một năm trôi qua với trái tim vẫn trăn trở với nhiều hoài niệm, vẫn nhớ về anh, dù anh rất xa xôi, vẫn đi bên cạnh và đồng hành với một người để biết mình còn một điểm tựa, vẫn là một người mẹ chu toàn và mẫu mực vì con, vẫn sống thật bình dị chan hoà không ghanh ghét bon chen giữa dòng đời hối hả, tôi muốn mình là một cánh phù du, mặc cuộc đời xô đẩy, tôi tạo cho mình những con đường mới bớt nghiệt ngã hơn.
Vẫn là tôi sợ một lần yêu ai đó bằng tình yêu cháy sáng, để đớn đau đến tận những giây phút cuối cùng, vẫn là tôi ngoan hiền ôm giấc mơ thời thiếu nữ xa xôi, giấc mơ về chàng hoàng tử dịu dàng kéo tôi về bến bờ hạnh phúc trong những giấc mơ…
Rồi tôi đi, tôi vẫn thường miên man trên đường phố sau giờ tan ca, tôi vẫn hát nghêu ngao những ca từ không đầu không cuối, tôi hạnh phúc vì tôi tự do, vì tôi là một người đàn bà độc thân, cô đơn và vui vẻ.
Đôi lúc trên phố tôi để lòng mình lạc lối, về những con đường cũ tôi không nhớ nỗi tên, đôi lúc tôi để tim mình rung lên vì nhớ một ánh mắt có lửa đã từng nằm lại trong kí ức…
Tôi vẫn đi, khi cái tuổi 30 gần kề bên cạnh, tôi cảm nhận mình đang già đi, đang già đi như thế, cho đến một lúc nào đấy sẽ là tan biến khỏi thế gian.
Tôi vẫn thường ngồi miên man để cho trái tim nỗi trôi giữa bao được mất của dòng đời, tôi thấy đời tôi sau 10 năm thay đổi quá nhiều, một tôi của ngày 20 và một tôi của ngày 30, quá nhiều sự khập khiễng và quá nhiều những đổi thay.

30 tuổi.Tôi lại nhìn bản thân và soi mình qua một lăng kính của thời gian, 30 tuổi tôi không hồ hởi và đầy sức sống, niềm tin và ham muốn khám phá cuộc sống này, 30 tuổi tôi mỏi chân chùn bước, tôi không muốn ghanh đua để thấy mình hơn thua trong trò chơi số phận, tôi cần bình yên cho lòng tĩnh lặng , tôi già nua và lạc hậu với nhịp ngày vẫn vội vã trôi đi…
Tôi vẫn ngày ngày trở về căn phòng nhỏ với gối chăn thơm nồng mùi nước hoa quen thuộc, vẫn muốn cuộn mình trong những cảm xúc của con tim rung lên rồi nghẹn lại, tôi vẫn nhớ về anh và ngày xưa cũ đã trở thành miền ký ức, và cứ như thế tôi trôi đi sau một năm nhìn lại mình, tôi cảm ơn cuộc đời vẫn giữ một tôi bình yên như thế, một tôi không khao khát nhiều những ước muốn bình thường như bao người vẫn ước mơ, là một tôi yêu những gì đang có trong bàn tay tôi, một giấc mơ yên bình, bên con trẻ yêu thương, vẫn là tôi , một bà mẹ hạnh phúc nhất trần đời khi mỗi ngày nhìn con lớn khôn , hạnh phúc khi tôi vẫn sống và dìu dắt con mình trên con đường tuổi thơ dịu ngọt…

Mùa xuân mới về rồi, tôi hạnh phúc nhìn con gái yêu thương ướm những bộ cánh đẹp đẽ và lộng lẫy mà tôi đã cố công chọn lựa
Tôi hạnh phúc khi tôi vẫn còn có mặt tại nơi đây, nơi cuộc đời với những buồn vui xào xáo lẫn lộn để tôi cảm nhận rằng mỗi ngày trôi đi mình vẫn đang tồn tại, vẫn còn được ngắm nhìn những yêu ghét, khổ đau…
Nồi bánh tét mẹ nấu để chuẩn bị cho một cái tết nữa lại về, một cái tết đón chào tôi với tuổi sắp 30 gần kề, tôi hạnh phúc và bình yên đón chờ những mùa xuân ấm áp ngang qua, tìm cho mình hạnh phúc, và tôi biết hạnh phúc chẳng ở đâu xa, hạnh phúc cận kề khi mỗi ngày trôi qua tôi vẫn là một tôi ngoan hiền ,bình yên như thế.






Lời bình mới nhất