Hạnh thức suốt đêm nay, cô ngồi bó gối bên bàn phím máy tính, những con chữ nhảy múa, lòng cô ngỗn ngang những suy nghĩ đan chéo, nửa như dứt hẳn , nửa như muốn níu giữ người đàn ông ấy lại bên mình.
Đêm vẫn đều đều gõ nhịp thời gian, đêm nay người ấy không về, một chuyến công tác dài suốt tuần đã kéo người ấy thoát ra khỏi cô.
Hạnh yêu, yêu người đàn ông đã có gia đình và Hạnh muốn có với anh một đứa con, một đứa con trai.

Khao khát ấy vẫn cháy bỏng trong cô, đến nỗi khi cô nhắm mắt lại, hình ảnh của cậu bé con có khuôn mặt giống anh luôn hiện lên trong dòng suy nghĩ, cô mơ, mơ anh thuộc về cô, mơ một gia đình có anh , có cô và cậu con trai bé bỏng…cô đã ôm giấc mơ ấy trong những đêm không ru mình vào giấc ngủ. Như đêm nay.
Đêm đã về sáng, chiếc đồng hồ tích tắc những nhịp gõ đều đặn, thời gian vẫn trôi đi.
Hạnh miên man trong dòng suy nghĩ kéo anh về phía cô, kéo anh về bên một gia đình mới, hạnh phúc yên bình, nơi sẽ có cô ngày ngày chăm chút cho anh, ngày ngày yêu thương anh và lo lắng cùng anh mỗi buổi sớm mai, mỗi lúc đêm về, sẽ không có những ngày cô đơn ngồi một mình cùng máy tính, sẽ không có những giọt nước mắt âm thầm rớt rơi mặn chát trên bờ mi.
Đêm nay Hạnh cô đơn, lòng cô nghĩ suy nhiều quá, ý nghĩ từ bỏ anh hiện ra, ý nghĩ bước đi một mình, cô đơn giữa dòng đời lạnh giá, đã kéo cô về một góc khuất rất sâu, cô không đủ can đảm từ bỏ anh, không đủ can đảm quên được anh, làm sao có thể quên khi bao kỷ niệm nằm trọn trong suy nghĩ, cô đã quen với mùi da thịt , quen với những ân ái mặn nồng, quen với cơ thể to lớn che chở và ôm ấp cô đêm đêm, quen với vị mồ hôi nồng nàn và những giây phút đê mê của thể xác, cô không thể nào từ bỏ, không thể nào buông xuôi, cô muốn có cùng anh, một đứa con…
Đêm vãn trôi đi, bầu trời ngã về một màu xám ngắt, trên bầu trời kia bao vì sao lấp lánh, vầng trăng đêm nghiêng về phía cuối chân mây, một bình minh sắp hừng lên, một ngày mới sắp bắt đầu.
Những suy nghĩ vẫn miên man như thế trong lòng Hạnh, cô thấy nhớ anh quay quắt, đêm nay, anh đang say sưa với giấc ngủ mệt phờ của những công trình cần giám định, đêm nay, cô vẫn ngồi, mỏi mệt trong những giằn xe của đạo đức và tình yêu…
Đôi khi, người ta vẫn đứng về mặt đạo đức để lên án tình yêu ngoài hôn nhân, những cuộc tình vụng trộm, những cuộc tình mà kết cục người thứ ba là kẻ thiệt thòi.
Lại nhớ anh, giá như đêm nay có anh, Hạnh sẽ cuộn mình trong vòng tay anh, rúc đầu vào cơ thể thơm nồng mùi đàn ông ngai ngái ấy, cô sẽ để mặc cho bàn tay anh ôm ấp và lần tìm từng bộ phận trên cơ thể, anh vuốt ve, và mơn trớn cái cơ thể nhỏ bé mà vừa vặn ấy.
Đêm vẫn rả rích tiếng côn trùng, hình ảnh của anh và đưa trẻ có khuôn mặt hao hao anh vẫn day dứt trong đầu Hạnh, nó lởn vởn những khát khao vô lí mà đầy tham vọng.

Đôi lúc Hạnh từng thoáng nghĩ đến chuyện lập gia đình, đến chuyện về làm dâu của một gia đình nào đó để kết thúc tất cả những trăn trở về một mái ấm gia đình, khát khao của người đàn bà đã đi vào độ chín của tuổi tác. Nhưng rồi cái ý nghĩ phải ái ân với một người đàn ông khác mà không phải là anh, một khuôn mặt nhẵn thín không đầy râu ria như anh cũng làm Hạnh sợ. Không, không thể nào Hạnh có thể từ bỏ anh, ước muốn có một cậu con trai lại chực chầu trong suy nghĩ miên man , nó trở nên dữ dội hơn bao giờ hết khi tiếng ngáy của anh vẫn vang vọng trong tâm tưởng của Hạnh khi nghĩ về những đêm anh trở về bên Hạnh.
Đêm nay, thức trắng , hình ảnh của anh đốt cháy lòng của người đàn bà khát khao được yêu thương, những ý nghĩ đan chéo lẫn nhau làm Hạnh mệt mỏi và chán chường, cô không muốn kết thúc, cô không vượt qua được sự ích kỷ của bản thân, hay cô không đủ dũng cảm để buông tay anh để đi về một con đường ngược chiều gió thổi , không anh.
Cô nằm xuống, nhắm mắt lại, cô miên man trong dòng suy nghĩ, có mấy ai đủ can đảm rời xa những gì đã thuộc về yêu thương???
![]()
Đạo đức???cô vẫn nghĩ về tội lỗi của người đi ăn ở với chồng người khác, cô có lỗi, cô biết, lỗi nặng lắm, vậy mà đã bao lần dứt khỏi cái tội lỗi chực chầu ấy rồi mà vẫn không thể, không thể như là định mệnh.
Định mệnh của kiếp hồng nhan đưa đẩy cho cô gặp anh, người đàn ông tuyệt vời như thế để cô đủ yêu thương để lặng thẩm bên anh, lặng thầm là một chiếc bóng, một thứ gia vị thêm thắt vào cuộc sống của anh, cô là người thứ ba không danh phân, người thứ ba tội lỗi, khao khát yêu thương…

Đêm đang chuyển mình để đi vào rạng sáng, Hạnh vãn ngồi miên man, chuông đồng hồ báo thức đổ vang, một ngày mới sang rồi, ngày mới không lối thoát, ngày mới vẫn là nhịp ngày gõ những tiếng tích tắc của thời gian, Hạnh vẫn là một Hạnh đau đáu với những khát khao, không tìm ra lối thoát, hình ảnh của đứa bé trai mang hình hài và dáng dấp giống anh thôi thúc Hạnh, ngày mai anh về, Hạnh sẽ có con…





(nhưng em biết có nhiều nét đời thực 






Lời bình mới nhất