Sống cho nhau
TP - Hầu như các buổi chiều Chủ nhật, trong ngôi nhà hai gian nho nhỏ xinh xinh, nằm giữa khuôn vườn xanh biếc cây trái của chị H. lảnh lót tiếng cười đùa của hai đứa trẻ, một trai, một gái, đứa năm tuổi, đứa ba tuổi. Ai đến nhà chị cũng như hòa chung niềm vui đầm ấm với người mẹ trung tuổi và hai đứa con ngây thơ này.
Nhìn ba mẹ con ríu rít vui vầy chẳng ai dám nghĩ chị và hai đứa trẻ này lại không hề có máu mủ ruột rà. Nhưng lại đúng như vậy.
Mười sáu năm trước đây, khi vừa bước vào tuổi yêu, T. ở Lãm Hậu gặp H. ở Quảng Lâm trong một đợt huyện đoàn thanh niên Kiến Thụy huy động lực lượng đoàn viên đi bồi trúc tuyến đê xung yếu Cầm Cập. Họ quen và thân nhau. Suốt cả năm trời khi đắp đê, lúc làm thủy lợi rồi quy hoạch vùng kinh tế đường 14, họ luôn ở bên nhau.
Yêu thương, quan tâm và chăm sóc giúp đỡ nhau bằng tất cả tình cảm chân thành, sôi nổi của tuổi trẻ. Gia đình hai bên khi biết chuyện đều ủng hộ. Tất cả cùng chăm lo, vun xới cho mối tình trong sáng của đôi trẻ này.
Thành vợ, thành chồng rồi, hai vợ chồng vẫn không rời nhiệm vụ. Họ vẫn tham gia mọi công việc của người đội viện đội xung kích. Mùa hè, cái nóng như thiêu, như đốt toàn độ vẫn thi công trên đê. Họ vừa làm vừa hát hò vui vẻ.
Bỗng H. rời hòn đất đang bê trên tay, ngã nhào khỏi máng. May có bạn bè đỡ, không cô đã lộn xuống chân đê. H. nằm liệt giường hơn một tuần lễ. Khi sức khỏe hồi phục, H. thấy mình vẫn sung sức. Chỉ có điều đã năm, sáu tháng, sau khi ốm, H. thấy mình như đàn ông.
Ba rồi năm năm, H. vẫn là nữ thanh niên khỏe nhất làng. Ở tuổi 26 vợ chồng H. đã có đủ nhà cửa, tiện nghi sinh hoạt đàng hoàng. Chỉ có điều, cái tiếng “H đực” đã bắt đầu nhỏ to ở miệng những kẻ ngồi lê, mách lẻo.
Khi khám xét, thử nghiệm biết chắc mình không có quyền làm mẹ, H. nói với T., nhưng T. gạt đi. Nó trục trặc gì ở sức khỏe rồi sẽ hồi phục thôi. Thấy chồng vô tư, H. cũng yên tâm. Nhưng khi sang tuổi 28 - 30, H. không còn thấy hy vọng gì nữa.
Cô tâm tình với chồng: “Em chắc mình không có con rồi”. Rồi ngập ngừng: “Thế này anh ạ, chúng mình chia tay để anh lấy vợ khác. Chứ vợ chồng cưới nhau đã chục năm, bố mẹ đều mong có cháu mà mình như vậy em không thể im lặng được”.
“Không im lặng thì em định rũ tung cái nhà này sao? Từ bỏ tình nghĩa vợ chồng chắc? Ừ, cho dù mình không có con, chuyện ấy có sao. Hai đứa mình sống với nhau. Trên đời này đâu chỉ có một vợ chồng mình... Thôi không bàn chuyện ấy nữa”.
Rồi khi thấy H. buồn, T. thuyết phục H. nhận con nuôi. Nhưng H. không đồng ý. Nếu mình có của, các cháu thiếu nhờ mình cho, em đồng ý, nhưng nuôi con nuôi em không tán thành, vì chúng mình chỉ một em mất quyền làm mẹ, chứ anh phải có con. Đấy không chỉ là tình cảm vợ chồng mà là lẽ đời, là sự mong đợi của cha mẹ nữa kia.
H. thuyết phục chồng, tình cảm chân thành của cô như mưa dầm thấm lâu, từ chỗ T. vùng vằng đến nghe rồi lặng im không nói gì. Trong khi ấy H. bắt thân với X. người làng bên, kém cô hai tuổi.
H. nói chuyện với T., anh cứ nghĩ lấy X. để sinh con chứ vợ chồng sẽ không có gì đổi thay. Đón X về, H. nói với T. “Chắc mẹ giận không đến, em về bên nhà xem thế nào”.
H. mang đơn trình bày ý nguyện của mình trước chính quyền địa phương. Hiểu tình cảm, lòng nhân ái, cách xử sự rất tình người và đúng luật pháp của H., địa phương đồng ý với đề nghị của chị.
H. quay lại nhà, mời bố mẹ và T., X. thưa chuyện – đây là nguyện vọng của con và đáp ứng điều mong mỏi của gia đình. Còn con đã làm hết trách nhiệm của con dâu trong gia đình, nhưng chưa làm hết bổn phận một người vợ. Con đưa X. về thay con đảm nhận trách nhiệm này. Con xin phép bố mẹ, em từ tạ anh T. Chúng mình không còn là vợ chồng nhưng nghĩa tình em không quên.
T. choáng váng nhưng anh không thể làm khác, trước tình cảm chân thành nhưng thẳng thắn của H. Anh đứng lặng như trời trồng nhìn theo bóng H. khuất dần sau lũy tre làng.
T. – X. có một rồi hai con. Hai vợ chồng thường đưa con đến chơi với H., giúp H. làm tất cả mọi công việc như việc của gia đình thứ hai của họ. Họ thân quý nhau, tình cảm đúng đắn, chân thành của bộ ba này như một tấm gương trong.
Dù hạnh phúc đã trao đi, nhưng tình cảm đâu có hết. Nếu như ta biết sống cho nhau, cho mình thì hạnh phúc ấy còn đẹp hơn và mãi mãi được trân trọng.






