Subscribe RSS
 
Sống cho nhau Aug 25

image

Sống cho nhau

TP - Hầu như các buổi chiều Chủ nhật, trong ngôi nhà hai gian nho nhỏ xinh xinh, nằm giữa khuôn vườn xanh biếc cây trái của chị H. lảnh lót tiếng cười đùa của hai đứa trẻ, một trai, một gái, đứa năm tuổi, đứa ba tuổi. Ai đến nhà chị cũng như hòa chung niềm vui đầm ấm với người mẹ trung tuổi và hai đứa con ngây thơ này.

Nhìn ba mẹ con ríu rít vui vầy chẳng ai dám nghĩ chị và hai đứa trẻ này lại không hề có máu mủ ruột rà. Nhưng lại đúng như vậy.

Mười sáu năm trước đây, khi vừa bước vào tuổi yêu, T. ở Lãm Hậu gặp H. ở Quảng Lâm trong một đợt huyện đoàn thanh niên Kiến Thụy huy động lực lượng đoàn viên đi bồi trúc tuyến đê xung yếu Cầm Cập. Họ quen và thân nhau. Suốt cả năm trời khi đắp đê, lúc làm thủy lợi rồi quy hoạch vùng kinh tế đường 14, họ luôn ở bên nhau.

Yêu thương, quan tâm và chăm sóc giúp đỡ nhau bằng tất cả tình cảm chân thành, sôi nổi của tuổi trẻ. Gia đình hai bên khi biết chuyện đều ủng hộ. Tất cả cùng chăm lo, vun xới cho mối tình trong sáng của đôi trẻ này.

Thành vợ, thành chồng rồi, hai vợ chồng vẫn không rời nhiệm vụ. Họ vẫn tham gia mọi công việc của người đội viện đội xung kích. Mùa hè, cái nóng như thiêu, như đốt toàn độ vẫn thi công trên đê. Họ vừa làm vừa hát hò vui vẻ.

Bỗng H. rời hòn đất đang bê trên tay, ngã nhào khỏi máng. May có bạn bè đỡ, không cô đã lộn xuống chân đê. H. nằm liệt giường hơn một tuần lễ. Khi sức khỏe hồi phục, H. thấy mình vẫn sung sức. Chỉ có điều đã năm, sáu tháng, sau khi ốm, H. thấy mình như đàn ông.

Ba rồi năm năm, H. vẫn là nữ thanh niên khỏe nhất làng. Ở tuổi 26 vợ chồng H. đã có đủ nhà cửa, tiện nghi sinh hoạt đàng hoàng. Chỉ có điều, cái tiếng “H đực” đã bắt đầu nhỏ to ở miệng những kẻ ngồi lê, mách lẻo.

Khi khám  xét, thử nghiệm biết chắc mình không có quyền làm mẹ, H. nói với T., nhưng T. gạt đi. Nó trục trặc gì ở sức khỏe rồi sẽ hồi phục thôi. Thấy chồng vô tư, H. cũng yên tâm. Nhưng khi sang tuổi 28 - 30, H. không còn thấy hy vọng gì nữa.

Cô tâm tình với chồng: “Em chắc mình không có con rồi”. Rồi ngập ngừng: “Thế này anh ạ, chúng mình chia tay để anh lấy vợ khác. Chứ vợ chồng cưới nhau đã chục năm, bố mẹ đều mong có cháu mà mình như vậy em không thể im lặng được”.

“Không im lặng thì em định rũ tung cái nhà này sao? Từ bỏ tình nghĩa vợ chồng chắc? Ừ, cho dù mình không có con, chuyện ấy có sao. Hai đứa mình sống với nhau. Trên đời này đâu chỉ có một vợ chồng mình... Thôi không bàn chuyện ấy nữa”.

Rồi khi thấy H. buồn, T. thuyết phục H. nhận con nuôi. Nhưng H. không đồng ý. Nếu mình có của, các cháu thiếu nhờ mình cho, em đồng ý, nhưng nuôi con nuôi em không tán thành, vì chúng mình chỉ một em mất quyền làm mẹ, chứ anh phải có con. Đấy không chỉ là tình cảm vợ chồng mà là lẽ đời, là sự mong đợi của cha mẹ nữa kia.

H. thuyết phục chồng, tình cảm chân thành của cô như mưa dầm thấm lâu, từ chỗ T. vùng vằng đến nghe rồi lặng im không nói gì. Trong khi ấy H. bắt thân với X. người làng bên, kém cô hai tuổi.

H. nói chuyện với T., anh cứ nghĩ lấy X. để sinh con chứ vợ chồng sẽ không có gì đổi thay. Đón X về, H. nói với T. “Chắc mẹ giận không đến, em về bên nhà xem thế nào”.

H. mang đơn trình bày ý nguyện của mình trước chính quyền địa phương. Hiểu tình cảm, lòng nhân ái, cách xử sự rất tình người và đúng luật pháp của H., địa phương đồng ý với đề nghị của chị.

H. quay lại nhà, mời bố mẹ và T., X. thưa chuyện – đây là nguyện vọng của con và đáp ứng điều mong mỏi của gia đình. Còn con đã làm hết trách nhiệm của con dâu trong gia đình, nhưng chưa làm hết bổn phận một người vợ. Con đưa X. về thay con đảm nhận trách nhiệm này. Con xin phép bố mẹ, em từ tạ anh T. Chúng mình không còn là vợ chồng nhưng nghĩa tình em không quên.

T. choáng váng nhưng anh không thể làm khác, trước tình cảm chân thành nhưng thẳng thắn của H. Anh đứng lặng như trời trồng nhìn theo bóng H. khuất dần sau lũy tre làng.

T. – X. có một rồi hai con. Hai vợ chồng thường đưa con đến chơi với H., giúp H. làm tất cả mọi công việc như việc của gia đình thứ hai của họ. Họ thân quý nhau, tình cảm đúng đắn, chân thành của bộ ba này như một tấm gương trong.

Dù hạnh phúc đã trao đi, nhưng tình cảm đâu có hết. Nếu như ta biết sống cho nhau, cho mình thì hạnh phúc ấy còn đẹp hơn và mãi mãi được trân trọng. 

 
Có 0 bình luận | 101 Lượt xem
Hội Nhồi – phường võ cường – thành phố bác ninh Aug 15

                        Hội Nhồi – phường võ cường – thành phố bác ninh

http://clip.vn/mytv/trongtoankl

http://vn.myblog.yahoo.com/trongtoankl/

Làng Nhồi tức làng Hoà Đình, nằm hai bên quốc lộ 1A, sát thị xã Bắc Ninh về phía Nam. Hội chùa của làng vào ngày 7 tháng giêng âm lịch.  Làng Nhồi không có nghè mà chỉ có đình. Thành Hoàng gọi là Bà Đống "trú ngụ" tại gò đất ngoài đồng, khoảng đất này ngày xưa thuộc làng Nhồị,nay thuộc làng Đống Cao, Vì vậy mỗi lần mở hội làng phải tổ chức lễ rước thành hoàng từ ngoài đồng về chùa tan hội lại rước ra. Lễ rước tiến hành như sau:Tối ngày mùng 6 âm lịch, các cô gái chưa chồng trong làng ngủ bọn. Đến giờ tý nửa đêm chuông chùa thỉnh các cô từng tốp, từng tốp từ nhiều phía lặng lẽ đi đến gò đất nơi Thành Hoàng trú ngụ. Một vị thứ chỉ đã đến đó trước khấn vái, lúc này họ mới ngả kiệu ra lắp, lắp xong mời bà đống lên ngồi, rồi rước về.Đi đầu đám rước là hai cô khiêng một cái trống cái, một cô cầm dùi vừa đi vừa đánh theo nhịp hai, ba. Theo sau trống là hai cô khiêng chiêng và đánh theo nhịp trống. Sau đó là bốn cô khiêng kiệu, kiệu làm bằng tre, trên kiệu buộc một chiếc ghế mây có tay vịn, xung quanh ghế có buộc lá cây và gài hoa. đòn khiêng làm bằng tre dán giấy ngũ sắc. Khi chiêng chống nổi lên thì trai làng Đống chay ra giằng kiệu. Bên Đống Cao cũng đã chuẩn bị một số đòn lao, hai bên giằng co có vẻ kịch liệt rồi đem đòn lao ném nhau . Bên này ném thì bên kia bắt. Lễ tiết đấy gọi là "Lao đòn đám" đòn đám trúng vào ai tuy có bị đau nhưng ai đó cũng tin rằng năm đó mình sẽ có phúc và gặp nhiều may mắn. Các cô làng Nhồi vừa tranh nhau với trai làng Đống vừa bảo vệ cho người khiêng kiệu. Khi đoàn kiệu ra khỏi phạm vi làng Đống, thì cuộc giao tranh kết thúc.Về tới chùa thì trời vừa dạng sáng, người ta làm lễ đưa bà Đống vào chỗ đã bố trí sẵn trong chùa. Tất cả các cô quỳ dưới phật đài. Giữa lúc đó có tiếng chiêng trống vang rộn (ngày xưa có đốt pháo).Rứt tiếng chiêng một sư cụ trong chùa bước lên phía trước gõ mõ tụng kinh. vài phút sau các cô đến lễ bà Đống. Lúc này người xem giãn ra, Thềm chùa được trải chiếu, và từng bọn quan họ ngồi hát với nhau xưng tụng công đức Vua Bà và Phật.Lúc đó các cụ ở làng lân cận khăn áo chỉnh tề đem hương, hoa đến lễ phật.Các cụ làng Nhồi chia ra thành năm, sáu nhóm ra tận cửa chùa để tiếp khách thập phương. Bên khách bưng cơi trầu và toàn bộ lễ vật cung kính tiến lên. Cụ này bắt đầu cất giọng cả toán khách cùng hát. Đối đáp một lúc giữa chủ nhà và khách bằng mấy câu, chủ mới đỡ lễ đỡ nón dẫn khách vào trong chùa lễ phật. Lễ phật xong lại ra hát.Xẩm tối các cô gái vào lễ phật lần hai và lúc này mới chính thức vào hộị

.. image

Có 1 bình luận | 197 Lượt xem